Chữ ký đặc biệt có thể bán được giá cao.
Mỹ nam đẹp như hoa còn chưa kịp nói gì thì Thích Linh Linh đã đứng dậy: "Đạo quân cứ ký từ từ, không phải vội đâu, ta sang phòng bên cạnh gặp mấy vị khách."
Bắc Thần đạo quân: "..."
Mới bất cẩn một chút mà một việc tiện tay đã biến thành tai ương gãy tay rồi.
Thích Linh Linh tiếp xong vị khách cuối cùng thì Bắc Thần đạo quân cũng đã rưng rưng viết xong một ngàn chữ ký đặc biệt.
Nàng hài lòng cất xấp giấy ký tên vào túi càn khôn, không hổ là kiếm thu, lực cổ tay mạnh hơn người thường quá nhiều. Chữ ký của một kiếm tu đang nổi tiếng chắc bán mười viên linh thạch một tờ cũng không đắt lắm nhỉ?
Nhìn nụ cười chân thành rạng rỡ như ánh mặt trời của thiếu nữ, mỹ nam đẹp như hoa không khỏi hoang mang. Hắn ta lờ mờ nhận ra mình đã bị "vặt lông" nhưng lại không chắc lắm, đầu óc cứ nằm trong trạng thái mơ hồ.
Sau khi Thích Linh Linh tiễn mỹ nam hoảng hốt ra về, quà tặng của các môn phái cũng được đưa đến.
Nàng chỉ nhận quà của ba môn phái Tung Dương, Thái Diễn và Thái Tố, còn lại đều trả về.
Hệ thống khó hiểu: "Sao ký chủ lại trả quà của ba môn phái kia về?"
Lúc này, nàng đang ngồi xếp bằng trên giường kiểm kê chiến lợi phẩm, vừa kiểm vừa kiên nhẫn giải thích cho Hệ thống không hiểu sự đời: "Đắc tội tất cả mọi người sẽ trở thành mục tiêu công kích."
Ba môn phái bị nàng lừa chẳng phải hạng tốt lành gì.
Tung Dương là sư môn trong nguyên tác, có nhiều đất diễn, hiệu quả "vặt lông" cao. Thái Tố là đàn em trung thành của Tung Dương, Thái Diễn cũng chẳng tốt lành gì.
Ở đoạn cuối sách, Thích Linh Linh chỉ nhảy nhót hai lần, hành vi của nàng ta không đáng chết. Nhưng Tung Dương lại thẳng tay hạ lệnh truy sắt vì muốn lấy lòng nam chính Bùi Kham quyền thế ngập trời. Thái Tố chỉ biết nghe lệnh Tung Dương, Thái Diễn cũng muốn nịnh bợ nam chính nên phái đệ tử của Chấp Pháp đường đi khắp nơi truy sát nguyên chủ.
Cuối cùng nữ phụ ác độc buộc phải đầu quân cho phe phản diện, ba môn phái này góp công không nhỏ đâu.
Ba nhà kia không tham gia, nàng cũng không thể vì hôi chân và hôi nách mà thay trời hành đạo được.
"Đó gọi là trộm cũng có đạo của trộm." Thích Linh Linh nói.
Hệ thống: "..." Ký chủ, ngài định vị bản thân hơi lệch lạc phải không?
"Thế sao ngài lại vặt lông Bắc Thần đạo quân?"
"Ta có vặt lông hắn ta đâu." Thích Linh Linh ngạc nhiên: "Chuyện giữa fan và thần tượng
có thể gọi là vặt lông sao? Cùng lắm cũng chỉ là lợi ích nhận được khi trao đi tình cảm thôi."
Hệ thống: "..."" Hình như cũng có lý.
Trong lúc nói chuyện, Thích Linh Linh đã kiểm kê hết một lượt số quà nhận được.
Tung Dương không chỉ thanh toán hóa đơn khổng lồ của nàng ở Túy Nguyệt lâu mà còn gửi tặng rất nhiều quà quý. Trong đó có các loại linh phù thông dụng như: một trăm tờ ngũ phẩm, sáu mươi tờ tam phẩm, ba mươi tờ nhị phẩm và hai mươi tờ nhất phẩm.
Vừa nãy đi dạo một vòng quanh chợ Thích Linh Linh đã tìm hiểu được giá cả.
Linh phù thất phẩm do phù sư bình thường vẽ ra cũng phải có giá mười mấy viên linh thạch trung phẩm, linh phù tam phẩm trở lên chỉ có tu sĩ Hóa Thần Kỳ mới vẽ được, linh phù nhất phẩm là tác phẩm của đại năng Độ Kiếp kỳ. Các tông môn lớn cần giữ thể diện nên thường không để linh phù cao cấp của mình lưu thông trên thị trường, một tờ linh phù tam phẩm của La Phù cũng có thể xào lên đến một trăm viên linh thạch thượng phẩm, có khi có tiền cũng không mua được.
Thích Linh Linh vẫn còn nhớ Tung Dương là môn phái kiếm tu, chắc không có đại năng phù tu nào. Thử lật mặt sau một tờ phù chú ra xem con dấu thấy lạc khoản là Thái Tố tông... Chậc chậc, thì ra cũng là hàng vặt lông.
Ngoài linh phù còn có hai cuốn tâm pháp bí tịch cổ xưa, nhìn cách đóng gáy thì biết đây không phải hàng đại trà trong hiệu sách. Đệ tử đến tặng lễ cũng nói đây là bí tịch nội bộ của Tung Dương bọn họ, chưởng môn và tám vị trưởng lão đã đặc biệt phê chuẩn tặng cho "bạn thân của tông môn" - Thích tiên tử.