Thích Linh Linh vừa nghe đến Hoắc thị ở núi Xích Viêm thì lập tức nhớ ra.
Gia tộc này ban đầu cũng khá có cảm giác tồn tại, bởi trưởng tử kiêm người thừa kế Hoắc Chấn Đình của họ cũng là một trong những người trong ao cá của nữ chính, với vị thế tương đương Thái tử gia hắc đạo.
Nam phụ này và nam chính Bùi Kham là kẻ thù, có một lần gã định bắt cóc “ý trung nhân” Thích Linh Linh của Bùi Kham, nhưng lại vô tình bắt nhầm nữ chính Tô Tiểu Man. Trong thời gian ở chung, gã dần bị tấm lòng lương thiện và thuần khiết của Tô Tiểu Man cảm hóa, không chỉ chủ động thả nữ chính mà còn trở thành trung khuyển của nàng ta.
Tuy địa vị chẳng sánh bằng, không đủ tư cách gia nhập thiên đoàn tứ ca ca, nhưng lòng hắn ta đối với nữ chính si mê một mảnh, không hề thua kém bất cứ ai.
Quan trọng nhất là về sau, khi hành hạ nữ phụ ác độc, gã cũng góp không ít sức.
Trong hệ thống vẫn còn sót lại một ít mã nguồn của “nữ phụ ác độc làm lại cuộc đời”, vô thức nói: “Ký chủ, chúng ta có nên nhắc nhở Hoắc tam thiếu một chút không…” Bán nhân tình cho Hoắc gia, biết đâu Đại thiếu Hoắc gia sẽ nể tình đệ đệ mà hạ thủ lưu tình.
Thích Linh Linh: “Tôn trọng, chúc phúc. Chỉ những kẻ muốn không làm mà hưởng, mưu cầu đường tắt mới dễ bị lừa.”
Không bỏ đá xuống giếng đã là lòng nhân từ cuối cùng của nàng rồi.
Hệ thống: “…” Chính ngài vừa mới tự mình bước qua xong, giờ lại nói những lời đàng hoàng như vậy, không thích hợp đâu?
Thích Linh Linh ngáp một cái: “Dạo cả nửa ngày, có hơi buồn ngủ rồi.”
Nàng nhìn thời gian thấy cũng không chênh lệch nhiều lắm, bèn đến Túy Nguyệt lâu lấy phần hoa hồng mà mình nên được nhận rồi trở về khách điếm.
Vừa đến cửa Tụ Tiên quán, lập tức có thị giả bẩm báo: “Thích tiên tử, có một vị đạo trưởng cầu kiến, đã chờ lâu rồi.”
Thích Linh Linh mời người tới phòng tiếp khách của sáo phòng.
Lần này trở về chính là đệ tử của Thái Diễn tông, tông môn lớn thứ hai ở La Phù. Mà kẻ bán tin tức kia cũng to gan lại gian xảo, một tin bán không chỉ một nhà.
Người này chỉ là một nhân vật quần chúng vô danh trong sách, Thích Linh Linh cũng lười lôi kéo hắn ta nên mặt lộ vẻ khó xử: “Ta cũng rất muốn gia nhập Thái Diễn tông của các ngươi, tiếc là Tung Dương tông đến sớm hơn các ngươi một bước…”
Lời còn chưa dứt, đã có hai thị giả nối gót chạy vào, một người bẩm báo: “Thích tiên tử, Tả trưởng lão của Lưỡng Nghi môn cầu kiến.”
Đệ tử Thái Diễn: “!”
Tả trưởng lão Bắc Thần Quân của Lưỡng Nghi môn và Vô Song công tử Liễu Tố Khanh được xưng là song bích của La Phù, nếu bàn về phong lưu thì bỏ xa Liễu Tố Khanh đến tám con phố.
Những cẩu tông môn âm hiểm xảo quyệt này, thật không nói võ đức! Thế mà lại dùng đến mỹ nam kế!
Một thị giả khác trên tay nâng một hộp gỗ đàn dài chừng một thước: “Thích tiên tử, đây là lễ vật do Liễu đạo trưởng của Tung Dương tông mang đến, đạo trưởng còn căn dặn tiên tử, sổ nợ của Túy Nguyệt lâu đã do ngài ấy thanh toán.”
Thích Linh Linh giả vờ kinh ngạc: “A? Sao hắn ta lại trả rồi? Cứ ghi vào sổ của ta là được mà, dù gì ngày mai cũng phải đi uống trà sáng, đến lúc đó tính luôn một thể là được.”
Nàng dừng lại, ý vị sâu xa nhìn đệ tử Thái Diễn: “Liễu đạo trưởng của Tung Dương Tông thật quá khách khí, vừa rồi mở một vò gì đó gọi là Thiên Đình Ngọc Dịch tửu, giá những mười tám ngàn linh thạch thượng phẩm. Tuy chỉ là chút bạc vặt nhưng để người ta trả giúp cũng thật ngại quá.”
Vị đệ tử kia chấn động, đám cầu Tung Dương tông quả thật quỷ kế đa đoan, suốt ngày giả nghèo, vậy mà ra tay trong tối lại hào phóng đến thế!
Thái Diễn của họ tuyệt đối không thể thua kém! Hắn ta lập tức tỏ thái độ: “Bổn phái cũng đã chuẩn bị chút lễ mọn kính tặng tiên tử, lát nữa sẽ phái người đưa tới. Kính mong tiên tử phải cân nhắc…”