Chương 43: Cơ mật buôn bán

Thích Linh Linh nghe không rõ, chỉ cảm thấy giọng nói này có hơi quen tai: “Gì cơ?”

Bóng đen kia nói: “Định Phong đan, dùng để vượt Vấn Đạo Thiên Giai, ngươi đến đây để khảo thí đi?”

Đúng lúc hệ thống chèn vào một đoạn phổ cập khoa học: “Vấn Đạo Thiên Giai là cửa ải đầu tiên trong thí luyện nhập môn của La Phù, tổng cộng một vạn bậc thang, mỗi thí sinh đều phải dựa vào hai chân của mình leo lên. Những ai đạo tâm không kiên định sẽ gặp phải cuồng phong và giông bão, Định Phong đan có thể trấn áp mọi gió lốc trong thiên hạ, chỉ cần ăn vào sẽ không bị ảnh hưởng.”

Thích Linh Linh tò mò hỏi: “Giá bao nhiêu?”

Bóng đen kia nói: “Ta vội về kèm tiểu tử học bài, giá gốc ba vạn linh thạch thượng phẩm, nay chỉ lấy ngươi hai vạn tám, coi như kết duyên.”

Thích Linh Linh hít sâu một hơi: “Không bằng ngươi đi cướp đi!”

Lời vừa dứt, hai người đồng thanh hô: “Là ngươi!”

Vai bóng đen kia sụp xuống, giật khăn trùm đầu ra để lộ đôi tai lông xù đặc trưng trên đỉnh đầu đang phất phơ trong gió, chính là Mao Nhĩ Hoàng, Ngưu đại thúc.

Thích Linh Linh: “...”

Không ngờ Mao Nhĩ đại thúc lại là một trung niên đa nghề.

Trung niên yêu sụp đổ chỉ trong nháy mắt, Mao Nhĩ đại thúc trượt dọc theo bức tường: “Sao lại là ngươi! Quỷ nghèo đi dạo phố làm gì! Ta theo ngươi suốt một canh giờ, đến mức mài rách cả bàn chân rồi!”

Ông ấu vừa nói vừa nhét viên “Định Phong đan” trị giá hai vạn tám vào miệng, nhai rôm rốp như đậu rang. Bám theo nàng suốt một đương hơn một canh giờ, cuối cùng lại phát hiện mục tiêu theo dõi là một quỷ nghèo, đổi lại là ai cũng phải sụp đổ thôi.

Thích Linh Linh: “Khổ cho ngươi rồi, sáng làm bò, tối đi lừa đảo, về nhà còn phải kèm hài tử học bài.”

Mao Nhĩ đại thúc uể oải phất tay: “Cuộc sống của trung niên yêu không có chữ dễ dàng. Chỉ là dạo này lừa đảo quá nhiều, đến mức kẻ ngốc không đủ dùng.”

Thích Linh Linh: “Vậy viên vừa rồi ngươi ăn là gì?”

Mao Nhĩ đại thúc cảnh giác: “Cơ mật buôn bán.”

Thích Linh Linh: “Thật sự có Định Phong đan bán không?”

Mao Nhĩ đại thúc cười nhạo một tiếng: “Có thì có nhưng là hàng hiếm, đâu dễ kiếm như vậy.”

Ông ấy vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra một cái lọ sứ, lại đổ ra một viên giống y hệt rồi đặt vào hộp nhỏ: “Không rảnh tán gẫu với ngươi nữa, lão tử phải đi tìm coi có kẻ xem tiền như rác không.”

Nói xong, ông ấy bước ra khỏi hẻm nhỏ.

Thích Linh Linh dạo chợ nửa canh giờ, không ngờ lại bắt gặp hai chỏm lông tai quen thuộc ở một góc tối vắng người.

Mục tiêu khách nhân lần này của Mao Nhĩ đại thúc là một thổ hào trẻ tuổi, toàn thân châu ngọc lấp lánh. Người này có dung mạo cũng xem như chính trực, chỉ là không biết có phải do thường xuyên dùng lỗ mũi nhìn người hay không, mà hai lỗ mũi to hơn người thường một vòng, lại còn sâu hun hút. Thích Linh Linh không dám nhìn lâu, vì nhìn mãi có cảm giác như đang đối diện vực sâu vậy.

Trên cánh tay trái của nam nhân có một con chồn đen lông mượt, óng ánh ngũ sắc, thổ hào thỉnh thoảng lại vuốt ve chồn đen rồi lấy từ cái túi bên hông ra một viên linh thạch thượng phẩm đút cho nó ăn.

Chưa đợi Thích Linh Linh hỏi thì hệ thống đã bắt đầu phổ cập: “Đó là Xạ Linh chồn, xuất thân từ núi Quỳ Tàng, lấy linh thạch làm thức ăn, răng nanh sắc bén, lực công kích ở mức trung bình. Linh thạch sau khi được tiêu hóa qua hệ thống đặc thù của nó sẽ tạo thành Tử Tinh Sa, một loại dược liệu hiếm quý.”

Thích Linh Linh: “…”

Hiểu rồi, từ nay về sau tránh xa Lôi Tử Tinh Sa và mọi loại đan dược có chứa Tử Tinh Sa.

Lời còn chưa dứt, nam nhân mũi rộng đã lấy ra một nắm ngọc giản từ trong túi càn khôn.

Thích Linh Linh: “Đây là nhi tử ngốc của địa chủ nào?”

Hệ thống tra xét: “Người này tên là Hoắc Chấn Lôi, là yêu tử của gia chủ Hoắc thị núi Xích Viêm, xếp thứ ba, người ta gọi là Hoắc tam thiếu. Núi Xích Viêm nằm ở biên giới giữa nhân và yêu, trước đây Hoắc gia làm ăn không tiện nhắc tới, nhưng những năm gần đây có xu hướng tẩy trắng.”