Chương 42: Phi thăng đại toàn: Những điều các ngươi cần biết về phi thăng

La Phù lấy Kiếm tông làm chủ nên các cửa tiệm ở đây phần lớn cũng nhắm đến Kiếm tu. Trên một con phố đã có không ít tiệm chuyên về đao kiếm, phòng cụ, pháp khí, pháp y, phù lục, đan dược, linh sủng. Đương nhiên, những món hàng thực sự thượng thừa sẽ không bày trong tiệm bán.

Suốt dọc đường Thích Linh Linh chỉ đi dạo không mua, những cửa tiệm tốt nằm ở cửa khẩu thành này, vừa nhìn đã biết chuyên buôn bán cho khách phương khác, toàn là thuế chỉ số thông minh.

Nàng len qua phố lớn hẻm nhỏ, đi lòng vòng rồi bước tới một hiệu sách nằm sâu trong ngõ nhỏ.

Những nơi khuất nẻo thế này, khách phương khác thường sẽ không tìm đến.

Thích Linh Linh yên tâm đi vào.

Vừa vào đã thấy trên kệ trưng bày hàng loạt sách hướng dẫn thí luyện nhập môn và sách bán chạy Thập Châu, Thích Linh Linh liếc qua một lượt thì phát hiện giá rẻ hơn gần một nửa so với những cửa tiệm lớn bên ngoài.

Nàng không dừng lại trước những cuốn sách bán chạy kia, mà thẳng bước đến kệ sách treo tấm biển “Đạo pháp nhập môn đến tinh thông”.

Vặt lông cừu suốt nửa tháng, nàng tích trữ không ít linh lực nhưng vì thiếu kiến thức tu tiên nên nàng không biết cách chuyển hóa linh lực thành tu vi, đành tạm thời tồn trữ trong đan điền.

Vừa rồi vặt sạch Liễu Tố Khanh xong, lại có một luồng linh lực tràn vào thân thể, nàng cảm nhận rõ ràng được đan điền căng đầy, sắp không chứa nổi nữa.

Thân là tiểu trấn làm đề gia, gặp vấn đề nan giải thì phản ứng đầu tiên của Thích Linh Linh chính là tìm một quyển sách tham khảo xem.

Những quyển sách này hiển nhiên không dễ bán, trên kệ đã phủ một lớp bụi dày.

Tên sách na ná nhau, giọng điệu đều vô cùng ngông cuồng: “Sổ tay ba mươi ngày Luyện khí tốc hành”, “Từ nhập môn đến kết đan: Pháp môn tự tu hữu dụng”, “Quyết thắng Nguyên Anh: Kỹ thuật cốt lõi và bí quyết vận hành”, “Năm năm Kết Đan, Ba năm Trúc Cơ”, “Định luật một vạn canh giờ: Trăm năm phi thăng không còn là mơ”…

Thích Linh Linh vừa nhìn thấy những tiêu đề này, linh hồn Quyển Vương trong nàng lập tức chết đi sống lại.

Đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã có chủ ý riêng, còn tự động xắn tay áo mà nóng lòng muốn hành động.

Khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào “Phi thăng đại toàn: Những điều các ngươi cần biết về phi thăng”, nàng chợt bừng tỉnh.

Quyển gì mà quyển! Đều là quyển chết một lần còn chưa rút ra bài học à? Vả lại nàng phi thăng để làm gì, tự do tài chính không thơm hơn sao?

“Tiên tử muốn tìm sách gì?” Lúc này, lão bản hiệu sách bước tới: “Hôm nay vừa về sách bán chạy mới “Tự tu dưỡng của Kiếm tu”, chỉ mười tám viên linh thạch thượng phẩm, lại còn là bản chữ ký chính tay Bắc Thần đạo quân nữa đấy!”

Thích Linh Linh liếc nhìn mỹ nam tu đang tạo dáng lả lơi trên bìa mà tỏ vẻ không hứng thú.

Cuối cùng, nàng dạo quanh hiệu sách hai vòng, mua hai quyển sách cũ đang đại hạ giá, một quyển là “Sổ tay tu luyện cho người mới, bắt đầu từ nhận biết kỳ kinh bát mạch”, đây là căn bản nhất trong căn bản, nhập môn nhất trong nhập môn. Bởi vì trên bìa có ghi “phù hợp cho đồng tử từ ba đến năm tuổi”, còn mặt sau là lời đề cử của các đại năng là “Tu tiên phải bắt đầu từ tấm bé”, “Đừng để hài tử của ngươi thua ngay từ vạch xuất phát”, vô cùng thích hợp với một người không có căn bản như Thích Linh Linh.

Còn một quyển “Bách khoa toàn thư về Ngũ Vực Cửu Châu”, tuy hệ thống có chức năng phổ cập khoa học nhưng chỉ cung cấp những kiến thức cần thiết cho diễn biến cốt truyện, nàng vẫn còn thiếu một hiểu biết toàn diện về giới tu tiên.

Cất sách vào túi càn khôn, Thích Linh Linh rời khỏi tiệm sách nhưng ngay khi nàng sắp bước đến cuối hẻm.

Thích Linh Linh tưởng rằng gặp phải bọn cướp, đang định triệu hồi Bạch di nương thì thấy cái bóng kia vội lấy tay che miệng, nhanh chóng nói: “Định Phong đan chính tông, mua không?”