Lời còn chưa dứt, âm truyền đã bị cắt đứt, Liễu Tố Khanh lại truyền âm nhưng đối phương không tiếp.
Gần đây Liễu Tố Khanh vừa mới tu sửa kiếm một lần, tổng số linh thạch tích góp không tới ba trăm. Muốn vay bạc nhưng các sư huynh sư đệ, sư tỷ sư muội của hắn ta còn nghèo hơn.
Tiểu nhị tươi cười niềm nở: “Liễu đạo trưởng có khó khăn gì chăng?”
Liễu Tố Khanh cắn răng nói: “Có thể làm công trừ nợ không?”
Che mặt hay không cũng chẳng ai nhận ra hắn ta, mà thực ra dù không che cũng chẳng mấy ai nhận ra hắn ta - Kiếm tu vốn không thuộc nhóm khách quen của Túy Nguyệt lâu.
Tiểu nhị: “Liễu đạo trưởng muốn làm công việc gì?”
Liễu Tố Khanh nhìn về phía đám hộ viện trong đại sảnh, vừa định lên tiếng hỏi, tiểu nhị đã đáp: “Hộ viện hai viên linh thạch thượng phẩm một tuần, một tháng sáu viên. Nếu thăng đội trưởng thì bạc công tăng gấp đôi.”
Liễu Tố Khanh: “…”
Thế này thì bao giờ mới trả xong!
Tiểu nhị đánh giá hắn ta từ trên xuống dưới rồi thân thiết nói: “Thực ra, tiểu điếm còn có công việc khác phù hợp với Liễu đạo trưởng hơn.”
Liễu Tố Khanh bị gã ta nhìn đến sởn gai ốc, vô thức kéo chặt vạt áo.
Tiểu nhị: “Với Liễu đạo trưởng… khụ khụ, cầm nghệ, gẩy vài khúc, hát xướng tiểu khúc, bồi khách nhân uống rượu, nếu gặp được người hào phóng thì trong một đêm đã có thể trả xong, không chừng còn kiếm thêm một khoản nữa ấy chứ!”
Nếu là trước đây, dù có người kề đao lên cổ, Liễu Tố Khanh cũng quyết không sa sút đến mức này. Nhưng sau khi trải qua sự rèn giũa của ca bang núi Vân Nam, tư duy của hắn ta đã rộng mở, giới hạn được nới lỏng, còn ngày càng sâu hơn.
Hắn ta không do dự quá lâu: “Có thể không lộ mặt không?”
Tiểu nhị có hơi thất vọng, nếu Vô Song công tử chịu lộ danh xuất hiện, chắc chắn sẽ gây chấn động cả Trung Châu.
“Liễu đạo trưởng xác định ẩn danh sao? Vậy thì chỉ có thể tính theo tiêu chuẩn thông thường thôi.” Tiểu nhị nói: “Một khúc mười viên linh thạch, Liễu đạo trưởng biết những khúc nào?”
Liễu Tố Khanh ngẫm nghĩ: “[Phượng Cầu Hoàng], [U Lan Thao]...”
Tiểu nhị nhíu mày: “Những khúc này có phần quá cao nhã, liệu có bản nào vừa thanh tao vừa dễ cảm thụ hơn không?”
Liễu Tố Khanh nén nhục mở miệng: “[Tiểu quả phụ viếng mộ]…”
Những khúc [Nằm mơ cũng muốn tìm phú bà] và [Tình nhân càng nhiều càng oai phong] như này tuyệt đối không được, đây là điểm mấu chốt làm người của hắn ta!
Tiểu nhị ngẫm nghĩ: “Nghe cũng không tệ, vừa đàn vừa hát, vậy tính cho người hai mươi viên linh thạch một khúc đi.”
Liễu Tố Khanh: “!” Giá lại tăng gấp đôi!
Đàn hát một khúc đã được hai mươi viên linh thạch, gần bằng thù lao của một nhiệm vụ cấp tám - mà làm một nhiệm vụ cấp tám ít nhất cũng tốn ba ngày.
Dù sao cũng đã che mặt, bóp giọng một chút cũng chẳng ai nhận ra hắn ta. Hắn ta sắp nghênh đón bản mệnh kiếm, kiếm tuệ, túi kiếm đều phải thay mới, không thể để bảo bối của mình chịu ủy khuất được…
Hắn ta hạ quyết tâm, nhắm mắt lại: “Thực ra ta còn biết vài khúc nữa…”
Trước cảnh nghèo túng, ranh giới cũng có thể nới lỏng đôi chút.
Thích Linh Linh tuyệt đối không ngờ, chỉ một bữa cơm mà nàng đã đá vị Vô Song công tử cao quý lãnh diễm xuống biển.
Nhìn thời gian đến lúc chia… không, chia hoa hồng còn hai canh giờ, nàng quyết định dạo một vòng chợ, thuận tiện tiêu thực.
Thành La Phù là tòa thành lớn nhất Trung Châu, quy mô gần như ngang ngửa thành Chu Tước, thí luyện bốn năm một lần, suốt ba tháng trước sau sẽ có khách từ bốn phương tám hướng đổ về không ngớt nên chợ thành Tây trong khoảng thời gian này mở cửa suốt đêm, náo nhiệt vô cùng.
Kiếp trước nàng không phải là 996 thì chính là 007, mọi thứ đều dựa vào mua sắm trên mạng, lần cuối cùng dạo phố e rằng đã là tám trăm năm trước. Giờ đây lại là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến chợ của giới tu tiên, nhìn gì cũng thấy mới lạ.