Liễu Tố Khanh: "…"
Có người ăn một bữa cơm hết hơn vạn linh thạch, cũng có tông môn vì hơn vạn linh thạch mà phải triệu tập hội nghị cấp cao. Thế gian này thực sự quá mức chênh lệch rồi.
Tông chủ Tung Dương tông, Mộc Dạng Tuyền không dám trì hoãn, lập tức triệu tập ba vị trưởng lão trở về.
Tam Dương buồn bực, sao ban ngày vừa mới họp, buổi tối lại tiếp tục họp thế này.
Mộc Dạng Tuyền kể lại sơ qua toàn bộ sự việc, ba vị trưởng lão suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
“Đâu phải lão phu chưa từng đến Túy Nguyệt lâu, rượu đắt nhất cũng chỉ có Kim Phong Ngọc Lộ giá mười tám một chén.” Lão Dương trưởng lão nhíu mày: “Làm gì có thứ Thiên Đình Ngọc Dịch tửu nào một trăm tám một chén chứ!”
Những người khác liếc nhìn: Không ngờ lão tiểu tử ngươi cũng có bạc đấy, lại có thể đến được Túy Nguyệt lâu, trong khi họ muốn ăn một bữa ngon cũng chỉ có thể ghé quán ăn lụp xụp hoặc quán ven đường để ăn thôi đấy.
Lão nhân này thật xấu xa, có bạc như thế rồi mà còn tranh giành cơ hội ăn yến với họ!
Lão Dương trưởng lão lập tức nhận ra mình lỡ miệng, bèn ho khan hai tiếng để che đi vẻ bối rối: “Là người ta mời… Với chút bổng lộc hàng tháng của lão phu, nào có thể tới được chốn như Túy Nguyệt lâu này… Nhưng mà rượu ở đó, đích thực không hề có loại nào giá một trăm tám một chén.”
Đại Dương trưởng lão vuốt râu trầm ngâm: “Có khi nào là chặt chém khách nơi khác không?”
Tiểu Dương trưởng lão nói: “Chặt chém khách cũng không đến mức tăng giá gấp mười lần đâu, chẳng phải Tố Khanh đã mang theo đá Lưu Ảnh sao? Bảo hắn ta truyền về xem thử đi.”
Lúc này Mộc Dạng Tuyền mới sực nhớ ra: “Phải rồi, sao ta lại quên mất chuyện này chứ.”
Ba vị trưởng lão đồng loạt an ủi ông ta: “Không trách ngươi, không trách ngươi.” Một bữa ăn một vạn tám, cú sốc này ai mà chịu nổi chứ.
Mộc Dạng Tuyền lập tức bấm quyết truyền âm cho đệ tử, nói đôi câu rồi cắt đứt, ông ta khó xử: “Đá Lưu Ảnh của Tố Khanh hỏng rồi.”
Ai cũng biết câu “đá Lưu Ảnh hỏng rồi” chỉ là cái cớ, đá Lưu Ảnh nào có dễ hỏng như vậy, chắc chắn là tại hiện trường đã xảy ra chuyện gì đó khó mà nói ra được.
Mộc Dạng Tuyền cũng hiểu nhưng một khi Liễu Tố Khanh đã không chịu lấy ra thì dù có chết ông ta cũng chẳng đưa ra, nên ép thế nào cũng vô ích.
Tiểu Dương trưởng lão: “Chẳng lẽ… Nha đầu Thích gia giăng bẫy tiên nhân?”
Tuy chưa trúng nhưng cũng không xa lắm.
Ba người đều lắc đầu: “Đích nữ của Thích thị đâu có thiếu bạc, huống chi chỉ là một oa nhi mười tám tuổi, cùng lắm là được sủng đến kiêu kỳ và tùy hứng một chút thôi, sao có thể tâm cơ sâu như vậy được.”
Đại Dương trưởng lão: “Hay là tìm một người già dặn đến đó xem sao?”
Mộc Dạng Tuyền trầm ngâm một lúc: “Vì một bữa rượu mà kinh động đến bao người, chẳng phải khiến Tùng Dương chúng ta trở thành trò cười hay à. Vả lại Tố Khanh cũng đã tranh luận đến cùng, nhưng lão bản khăng khăng khẳng định vò rượu kia là độc nhất vô nhị, nếu giả bao đổi, mà rượu đã vào bụng Thích nha đầu rồi, có muốn đối chứng cũng không được nữa.”
Các trưởng lão im lặng, tông môn chính đạo đúng là phiền phức ở chỗ này, chết sĩ diện sống chịu tội. Nếu đổi lại là tà ma ngoại đạo, chỉ e hắc điếm kia đã bị dỡ sạch trong chớp mắt, thậm chí còn kiếm thêm một khoản ngoài luồng.
“Dừng lại, dừng lại, tư tưởng này rất nguy hiểm!” Ba người vội kéo cương ngựa bên bờ vực thẳm.
“Tông chủ, ngươi thấy thế nào?”
Mộc Dạng Tuyền thoáng chốc như già đi năm tuổi, hơi cắn môi: “Theo ta thấy, không bỏ hài tử sao bắt được sói, số bạc này đáng tiêu thì vẫn phải tiêu!”
Đại Dương trưởng lão có chút bất mãn: “Nhưng nếu bạc đã tiêu rồi mà nữ nhi Thích thị lại chọn vào tông môn khác, thì biết làm thế nào đây?”
Tiểu Dương trẻ hơn mấy trăm tuổi, rõ ràng quan điểm cũng quyết liệt hơn: “Nhưng bạc mua tin tức đã bỏ ra rồi, giờ mà dừng lại, chẳng phải số bạc trước đó cũng đổ sông đổ biển hay sao?”