Chương 38: Thiên Đình Ngọc Dịch Tửu là thứ quỷ quái gì?!

Dứt lời, nàng thản nhiên cất bước rời đi.

Tiểu nhị đứng chờ ở cửa lập tức tiến lên đón, còn chưa kịp mở lời, Thích Linh Linh đã tiện tay chỉ vào trong phòng, giơ ba ngón rồi lại giơ bảy ngón.

Tiểu nhị lập tức hiểu ý, gật đầu như giã tỏi: "Tiên tử đi thong thả, mong tiên tử thường ghé lại!"

Đi được hai bước, Thích Linh Linh chợt dừng chân, xoay người lại: "Đồ ăn thừa gói lại giúp ta."

Sau khi Thích Linh Linh rời đi, tiểu nhị bước vào phòng bao, vừa nhìn thấy Liễu đạo trưởng ngồi đó với ánh mắt ngây dại, thần sắc hoảng hốt liền giật mình hoảng sợ.

Liễu Tố Khanh nghe thấy động tĩnh thì hoàn hồn, chỉnh lại y quan rồi hỏi: “Chuyện gì?"

Tiểu nhị chắp tay hành lễ, vừa xoa tay vừa nói: "Đạo trưởng, bàn tiệc của Thích tiên tử vẫn chưa thanh toán, không biết là..."

Liễu Tố Khanh lạnh lùng nói: "Ta trả."

Tiểu nhị đưa lên tờ hóa đơn: "Mời đạo trưởng xem qua."

Liễu Tố Khanh không một chút đề phòng, liếc qua một cái, mười tám ngàn bảy trăm linh thạch thượng phẩm.

Hắn ta tưởng mình nhìn nhầm, định thần lại xem lần nữa. Không sai, đích thực là mười tám ngàn bảy trăm linh thạch.

Nha đầu kia ăn vàng hay sao? Không, đến tổ tông của vàng cũng không đắt như vậy!

Liễu Tố Khanh lần theo danh sách món ăn mà xem kỹ các món ăn, điểm tâm, hoa quả dù có đắt nhưng vẫn nằm trong phạm vi hắn ta có thể chấp nhận.

Nhưng cuối cùng cái thứ gọi là Thiên Đình Ngọc Dịch Tửu là thứ quỷ quái gì?! Một vò lại đáng giá tận mười tám ngàn linh thạch thượng phẩm!

Liễu Tố Khanh lập tức nhíu chặt mày, tay đặt lên chuôi kiếm, khí lạnh quanh thân bức người: "Các ngươi đây là đang cậy mạnh ép giá, lừa bịp khách hàng, ngay cả tiền của Tung Dương tông cũng dám gạt, đừng trách kiếm đao vô tình!"

Tiểu nhị vốn là người từng trải, gặp sóng gió đã nhiều, lập tức nằm vật xuống đất, vừa đạp chân vừa lớn tiếng gào khóc: "Cứu mạng a! Gϊếŧ người rồi! Đại đệ tử của Tung Dương tông gϊếŧ người rồi! Ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống rồi, giờ phủi mông không chịu trả tiền, không trả tiền còn muốn gϊếŧ người, cái buôn bán này còn làm sao nổi nữa! Núi La Phù này còn có vương pháp hay không a?!"

Trên phố, tiếng "bịch bịch bịch", "két kẹt" của cửa mở, cửa sổ đẩy vang lên liên hồi, vô số cái đầu thò ra từ sau khung cửa, cánh cửa gỗ.

"Ai gϊếŧ người vậy?"

"Đại đệ tử của Tung Dương tông, ăn cơm không trả tiền còn muốn gϊếŧ người!"

"Chậc, một đại năng có danh có tiếng, cũng không thấy biết xấu hổ…"

"Hôm nay ăn uống không trả tiền, ngày mai chẳng phải sẽ ức hϊếp dân lành sao?"

"Cái gì? Đại đệ tử của Tung Dương tông còn cưỡng đoạt dân nữ?"

"Cái tên mặt trắng đó nhìn thì đạo mạo nghiêm trang, không ngờ lại là tên đạo tặc hái hoa!"

"Hèn hạ! Vô liêm sỉ!"

Liễu Tố Khanh: "Ta không phải, ta không có…"

Mặt hắn ta đỏ bừng lên vì xấu hổ: "Đừng la nữa! Ta trả tiền là được chứ gì!"

Tiểu nhị nghe vậy liền bật người dậy như cá chép vượt nước, trong chớp mắt lại trở thành tiểu nhị nhiệt tình hiếu khách: "Đạo trưởng trả tiền mặt hay quẹt ngọc giản?"

Liễu Tố Khanh không có tiền mặt, cũng chẳng có ngọc giản, nói thẳng ra là nghèo rớt mồng tơi. Bất đắc dĩ, hắn ta chỉ có thể truyền âm cho Tông chủ Mộc Dạng Tuyền.

Mộc tông chủ cực kỳ mất kiên nhẫn: "Chẳng phải chỉ là một bữa rượu thịt thôi sao, sao đến chút chuyện cỏn con này cũng không tự quyết định được? Còn muốn làm nên đại sự thế nào? Ngươi cứ ứng trước, về rồi báo lại sau…"

Liễu Tố Khanh nghĩ bụng, báo cáo của ba tháng trước đến giờ còn chưa được phê duyệt kìa!

Hắn ta báo ra số tiền, lập tức nghe thấy âm thanh bên tai bỗng nhiên cao vυ"t: "Cái gì?!"

Liễu Tố Khanh day day tai đang ong ong, thuật lại sơ lược những chuyện xảy ra tối nay, đương nhiên là lược bỏ phần ca hát.

Tông chủ im lặng một lúc lâu, rồi đáp: "Ngươi cứ kéo dài thời gian một chút, ta triệu tập trưởng lão họp khẩn, bàn bạc đã."