Nếu có được mỏ huyền thiết của Thích gia thì Tung Dương tông sẽ không còn lo lắng về nguồn cung nữa, thậm chí còn có thể bán khoáng dư thừa cho các môn phái khác để kiếm thêm thu nhập.
Ngược lại, nếu trưởng nữ Thích gia mang theo mỏ khoáng gia nhập tông môn khác xếp thứ hai hay thứ ba trong La Phù như Thái Diễn tông hoặc Lưỡng Nghi môn, thì vị trí đệ nhất tông môn của Tung Dương tông chắc chắn sẽ lung lay dữ dội.
Nếu hắn ta làm hỏng chuyện này thì không chỉ bản thân hắn ta mất đi cơ hội có được thanh kiếm mới, mà ngay cả địa vị trong tông môn sau này cũng khó mà giữ vững.
Tình thế mạnh hơn con người, Liễu Tố Khanh chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, lặng lẽ bước đến trước án đàn, bắt đầu màn biểu diễn của hắn ta.
Vô Song công tử thoát tục tuyệt trần, tất nhiên hắn ta chỉ tấu những khúc nhã nhạc thanh tao như "Dương Xuân Bạch Tuyết."
Kỹ thuật của Liễu Tố Khanh thực sự rất xuất sắc, tư thái tao nhã, dung mạo lại hoàn mỹ. Nếu đặt vào thời hiện đại thì nếu muốn nghe hắn ta biểu diễn chắc chắn phải mua vé vào nhà hát. Thích Linh Linh nghe rất hài lòng, nhưng kiếm tiền mới là chuyện chính.
Nàng không chút do dự cắt đứt hắn ta, ngáp một cái thật lớn: "Nghe mà muốn ngủ luôn rồi, có bản nhạc nào sôi động hơn không?"
Liễu Tố Khanh nghĩ đến thanh kiếm mới của mình, nén giận hỏi: "Thích đạo hữu muốn nghe khúc gì?"
Thích Linh Linh: "Không biết Liễu đạo trưởng có biết đàn bài “Nằm mơ cũng muốn tìm phú bà” không?"
Liễu Tố Khanh nghiến răng: "Xin thứ lỗi, tại hạ tài sơ học thiển."
Thích Linh Linh: "Không biết cũng không sao, có thể học mà! Học thêm vài khúc nhạc vui tươi hoạt bát, sau này đi biểu diễn cũng đỡ bị hạn chế tiết mục."
Liễu Tố Khanh: "…" Ai muốn ra ngoài biểu diễn chứ!
Thích Linh Linh: "Ta hát một câu, Liễu đạo trưởng hát theo một câu, vừa đàn vừa hát nha."
Nàng hắng giọng: "Thân không có tiền ngủ chẳng yên, nằm mơ cũng muốn tìm phú bà~ Nhìn ngươi kia thật đáng thương, mau ra miếu lớn mà dập đầu…"
Liễu Tố Khanh nghe mà mặt càng lúc càng xanh…
Thích Linh Linh thúc giục: "Lớn tiếng lên, không nghe thấy gì cả."
Liễu Tố Khanh cắn răng, nhịn nhục mở miệng: "Thân không có tiền ngủ chẳng yên…"
…
Khó khăn lắm mới hát xong một bài, Liễu Tố Khanh vừa định đứng dậy thì Thích Linh Linh đã cười tủm tỉm: "Liễu đạo trưởng học nhanh đấy, rất tốt. Tiếp theo, chúng ta học bài thứ hai là bài “Tình nhân càng nhiều càng oai phong”."
"Chàng trai này thật kỳ lạ, chỉ thích kiếm bà thím già~ Ra ngoài săn đón phú bà, vợ hiền trong nhà lại chẳng màng~"
"Liễu đạo trưởng, đừng bày ra bộ dạng đưa tang vậy chứ… A đúng rồi, bài tiếp theo ta sẽ dạy “Tiểu quả phụ đi viếng mộ” nhé!"
…
Một bài lại một bài, Thích Linh Linh hát đến khi cạn kiệt cả thư viện ca khúc trong đầu. Nàng liếc mắt nhìn quang bình, suýt chút nữa tưởng mình hoa mắt.
Chỉ trong chốc lát thế mà nàng đã "cày" được gần hai mươi vạn!
Đây đúng là bảo bối nam nhân hiếm có khó tìm!
Liễu Tố Khanh hai mắt đờ đẫn, ánh nhìn vô hồn, thần sắc tan nát, trông hệt như một con búp bê rách bị chơi hỏng.
Thích Linh Linh quyết định phải biết điểm dừng. Đường còn dài, không thể vơ vét cạn kiệt ngay được.
Liễu Tố Khanh khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói yếu ớt: "Thích đạo hữu… hài lòng rồi chứ?"
Thích Linh Linh: "Cũng tạm."
Liễu Tố Khanh như trút được gánh nặng, khóe mắt dường như long lanh giọt lệ: "Vậy thì tốt, tại hạ rốt cuộc cũng không làm hỏng nhiệm vụ."
Thích Linh Linh: "Liễu đạo trưởng nghĩ gì vậy, ta chưa từng nói là sẽ gia nhập quý tông."
Liễu Tố Khanh sững sờ, sau đó rốt cuộc bùng nổ, gào lên một tiếng: "Ngươi còn muốn ta làm gì nữa?!"
Sắc mặt Thích Linh Linh bình tĩnh: "Điều đó phải xem thành ý của quý tông."
Nói rồi, nàng chậm rãi đứng dậy, nghiêm túc phủi phủi vạt áo vốn sạch sẽ không hề vướng một hạt bụi: "Ta ở Tụ Tiên quán phía Tây thành. Đợi tin của Liễu đạo trưởng."