Chương 36: Một thanh kiếm có giá trị tương đương một chiếc Rolls-Royce

Thích Linh Linh chẳng những không coi lời đe dọa của Liễu Tố Khanh ra gì, mà còn tranh thủ liếc nhìn quang bình một cái, lập tức hô lên một tiếng giỏi lắm.

Không hổ danh là một trong những chủ lực hỏa táng tràng chính cho nữ chính, tuy rằng tu vi của Liễu Tố Khanh kém hơn lão phụ thân tiện nghi mấy tiểu cảnh giới, nhưng vai trò lại quan trọng hơn hẳn! Lượng lợi ích hắn ta mang lại tăng nhanh như gió, thậm chí còn nhanh hơn cả con cá trê họ Thích. Mới có mấy lượt đấu khẩu, số dư đã nhảy gần ba vạn, trừ đi phần đóng góp ổn định từ Thích Niệm Du, ít nhất cũng có hai vạn tám.

Thích Linh Linh vốn đã ăn uống no đủ, bắt đầu có chút buồn ngủ. Nhưng bây giờ, cơn buồn ngủ của nàng lập tức bay sạch, tinh thần nàng phấn chấn, tiếp tục cày lợi ích: “Đao kiếm có thể vô tình nhưng con người thì không thể không có mắt. Ta thấy ngươi đừng gọi là Vô Song công tử nữa, gọi là Vô Nhãn công tử thì hợp hơn.”

Nàng dừng một chút: “Ngươi ở đây dọa nạt ta, đã hỏi qua ý kiến chưởng môn nhà ngươi chưa?”

Lời thiếu nữ như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến cái đầu đang bốc hỏa của Liễu Tố Khanh lập tức hạ nhiệt.

Hắn ta nhớ lại lời căn dặn của chưởng môn trước khi rời đi: “Việc này liên quan đến hưng suy của tông môn, nhất định phải đưa trưởng nữ Thích gia vào Tung Dương tông, không được để xảy ra sai sót.”

Bàn tay đang siết chặt chuôi kiếm dần dần thả lỏng.

Thích Linh Linh liếc nhìn chuôi kiếm cùng vỏ kiếm, bĩu môi nói: “Chậc, kiếm của Liễu đạo trưởng trông có vẻ đã có niên đại rồi, vẫn còn chém nổi người sao? Có phải nên đổi cái mới không?”

Liễu Tố Khanh: “!”

Lời này… Đau quá!

Đối với một kiếm tu, đổi kiếm cũng giống như nhạc sĩ đổi đàn vậy, tu vi càng cao thì việc nâng cấp càng tốn kém. Một thanh kiếm do danh gia đúc kiếm chế tạo ít nhất cũng có giá trị tương đương một chiếc Rolls-Royce.

Có lúc thậm chí còn không có giá để mua, dù có tiền cũng phải xếp hàng chờ, chứ đừng nói đến những thanh danh kiếm truyền thừa từ thời thượng cổ…

Những đại phú hào hàng đầu thì sưu tầm danh kiếm thượng cổ, phú hào bình thường thì bỏ ra số tiền lớn nhờ danh gia đúc kiếm chế tác riêng. Còn gia cảnh bình thường như Liễu Tố Khanh muốn có kiếm mới thì phải xin kinh phí từ tông môn.

Tuy Liễu Tố Khanh là người xuất sắc nhất trong thế hệ đệ tử này nhưng trên hắn ta vẫn còn hai vị sư thúc cảnh giới Hóa Thần đang xếp hàng. Nếu muốn đến lượt hắn ta thì ít nhất hắn ta còn phải chờ mười năm nữa.

Nhưng nếu có được khoáng mỏ huyền thiết của Thích gia thì lại khác.

Chưởng môn đã nhiều lần ám chỉ rằng, chỉ cần hắn ta hoàn thành tốt nhiệm vụ này thì hắn ta sẽ ngay lập tức sẽ được ưu tiên, tông môn sẽ đứng ra đặt hàng một thanh kiếm mới từ Tùng Phong các cho hắn ta.

Thích Linh Linh nhàn nhạt nói: “Liễu đạo trưởng, người ta thường nói*, kiếm tiền khó như ăn phân. Muốn vừa đứng thẳng lưng vừa kiếm tiền, trên đời này nào có chuyện dễ dàng như vậy chứ?”

Gương mặt thanh tú của Liễu Tố Khanh nóng rực như sắp bốc khói, bốn chữ “người nghèo chí ngắn” như một quả núi nặng trĩu đè xuống đầu vị trích tiên không vướng bụi trần này.

“Liễu đạo trưởng là người thông minh nên chắc ngươi cũng hiểu giá trị của ta đối với quý tông. Hiện tại không phải là tông môn chọn ta mà là ta chọn tông môn.”

Liễu Tố Khanh lặng im.

Nụ cười trên môi Thích Linh Linh dần thu lại, khí chất đột nhiên lạnh băng: “Nếu Liễu đạo trưởng thực sự không muốn biểu diễn, vậy đừng đứng đây cản trở ta ăn uống.”

Liễu Tố Khanh cắn môi, không nói lời nào.

Tuy danh tiếng của tông môn rất lớn nhưng mấy năm gần đây đã có dấu hiệu hụt hơi, nhân tài xuất hiện không đều. Hơn nữa, số lượng đệ tử đông đảo cũng đồng nghĩa với việc phải chi một khoản khổng lồ mỗi tháng.

Mỏ huyền thiết không chỉ đơn thuần là vấn đề tiền bạc. Thích gia cùng hai gia tộc khác sở hữu mạch khoáng huyền thiết đã cố ý kiểm soát sản lượng, trực tiếp bóp nghẹt nguồn cung của toàn bộ kiếm tu, đao tu, thậm chí cả khí tu.