Thích Linh Linh kinh ngạc nói: "Sao Liễu đạo trưởng lại nghĩ vậy? Liễu đạo trưởng hiểu lầm rồi!"
Thấy nàng phản ứng như thế, tâm trạng Liễu Tố Khanh hơi dịu lại một chút. Có lẽ chỉ là do nàng còn nhỏ tuổi, lại ở trong nhà nhiều năm nên chưa hiểu rõ lễ nghi, đối nhân xử thế.
Đợi đến khi nàng nhập môn, nàng chính là sư muội của hắn ta, không thể không dạy dỗ nàng đạo lý làm người.
Đang nghĩ vậy, chợt nghe thấy nữ tử họ Thích kia nói: "Người ta là dân chuyên nghiệp, ngươi so thế nào được, hơn nữa xướng kỹ đào kép thì sao chứ? Liễu đạo trưởng tu tiên rồi mà còn phân biệt nghề nghiệp à? Như vậy là tâm cảnh chưa đủ đâu."
Liễu Tố Khanh nghẹn lời.
Thích Linh Linh lại nói tiếp: "Nhưng Liễu đạo trưởng yên tâm, dù ngươi đàn không hay thì ta cũng sẽ không chê đâu. Nghề nào cũng có người giỏi của nghề đó mà."
Liễu Tố Khanh nhất thời không rõ nàng cố ý hay vô tình, giữ nét mặt nghiêm nghị nói: “Đàn là đạo dưỡng tâm của tại hạ, không tiện dùng để tiêu khiển người khác.”
Thích Linh Linh cũng không giận, chỉ cười cười: “Nếu Liễu đạo trưởng không muốn gảy đàn, chi bằng để ta hát một khúc cho ngươi nghe vậy.”
Liễu Tố Khanh còn chưa kịp phản ứng, Thích Linh Linh đã cầm lấy đôi đũa ngọc, gõ nhịp lên chén rượu, nhịp nhàng tạo ra tiếng động vui tai.
Đôi môi tựa hoa anh đào khẽ mở: “Phụ thân của phụ thân gọi là gì? Phụ thân của phụ thân gọi là gia gia. Mẫu thân của phụ thân gọi là gì…”
Liễu Tố Khanh càng nghe càng thấy khó hiểu, hàng lông mày kiếm nhíu chặt lại thành một nếp gấp: “Thích đạo hữu có ý gì đây?”
Thích Linh Linh: “Ta đang dạy Liễu đạo trưởng cách làm người đấy, ta thấy hình như ngươi không giỏi lắm, cần phải học từ những bài cơ bản nhất.”
Nàng dừng lại một chút: “Bài học đầu tiên, phụ thân của phụ thân gọi là gia gia.”
Nói xong, nàng chỉ vào mình: “Bôn ba giang hồ, nhận rõ ai là phụ thân, ai là gia gia rất quan trọng.”
Liễu Tố Khanh cuối cùng cũng hiểu ra, nàng đang giễu cợt hắn ta!
Gương mặt như ngọc lập tức đỏ bừng lên vì tức giận: “Tại hạ đối đãi bằng lễ nghi, cớ sao Thích đạo hữu lại nhiều lần buông lời nhục mạ?”
Thích Linh Linh khẽ “phụt” cười.
Liễu Tố Khanh vừa thẹn vừa giận: “Ngươi cười cái gì?”
Thích Linh Linh cười nói: “Ta cười là vì Liễu đạo trưởng trông cứ như một ‘trinh tiết liệt phu’ bị ta ép làm kỹ nam vậy. Rõ ràng ngươi đến để kéo ta nhập môn, thế mà lại cứ tỏ vẻ thanh cao, hất mặt giữ lễ tiết, làm mà còn muốn lập đức, ngươi nói xem có buồn cười không?”
Liễu Tố Khanh giận đến run người: “Ngươi…”
Hắn ta vốn chẳng vui vẻ gì khi nhận nhiệm vụ này, chỉ là bị chưởng môn cùng các trưởng lão khuyên nhủ đủ đường, nói rằng nữ tử Thích gia còn nhỏ tuổi, chưa hiểu sự đời nên hắn ta chỉ cần đến ra mặt một chút, chuyện còn lại tự khắc sẽ xuôi chèo mát mái.
Hắn ta vốn nghĩ rằng đối phương vừa nghe danh Tung Dương tông thì dù không đến mức sợ hãi cúi đầu thì ít nhất cũng phải tỏ ra kính trọng.
Không ngờ thiếu nữ trước mặt chẳng những không ngây thơ mà còn là một kẻ vô lại thực thụ, thậm chí còn muốn làm gia gia của hắn ta!
Chẳng lẽ đây chính là thứ khí phách mà một gia tộc hiển hách bẩm sinh đã có sao?
Là thiên tài kiệt xuất trong hàng đệ tử đời sau của Tung Dương tông, chưa đầy trăm năm đã đột phá Hóa Thần, Liễu Tố Khanh nào chịu nổi cơn tức này? Hắn ta lập tức đặt tay lên chuôi bảo kiếm bên hông: “Nếu đạo hữu còn buông lời vô lễ thì đừng trách tại hạ đao kiếm vô tình!”
Thích Linh Linh: “…”
Vị công tử vô song này vốn từ ngữ có phần nghèo nàn nhỉ, sao cứ lặp đi lặp lại câu “đao kiếm vô tình” thế này, đúng là trình độ văn hóa cần phải nâng cao.
Hệ thống vừa thấy Liễu Tố Khanh có vẻ không hiền lành gì, lập tức hoảng sợ: “Ký… ký chủ, ngài nói chuyện kiểu này sẽ bị đánh chết đó…”