Chương 33: Đại phản diện trong sách, chính là đại lão cuồng sạch một đao gϊếŧ chết nàng

Thích Linh Linh không hiểu nên hỏi: "Thang Nguyên môn thế nào?"

Tất cả mọi người đồng thanh: "Nghèo!"

Thích Linh Linh: "Ờ, chẳng phải kiếm tu đều nghèo sao?"

Kiếm tu nghèo khó đã trở thành thiết lập tiêu chuẩn của tiểu thuyết tu tiên, quyển này cũng không ngoại lệ.

Danh môn đại phái như Tung Dương bình thường có thể bán giáo phụ, thu phí tài trợ của đệ tử có tiền, cuộc sống cũng chỉ vừa đủ.

Một tiểu soái ca nói: "Tiên tử nhất định không thể tưởng tượng được Thang Nguyên môn nghèo đến mức nào..."

Một tiểu mỹ nữ khác tiếp lời: "Chưởng môn nhà bọn họ, một tháng trước khi mất vẫn còn làm đội trưởng đội bảo vệ ở lâu chúng ta đấy!"

Thích Linh Linh: "..." Cái này ai mà ngờ được.

"Nghèo thì không nói, tông môn bọn họ còn rất xui xẻo..."

"Không chỉ mỗi đời chưởng môn đều không được chết già, đệ tử cũng người nào người nấy gặp xui xẻo, người khác là Ngũ Bi Tam Khuyết, bọn họ hận không thể một người gánh hết..."

"Nghe nói tổ tiên bọn họ chọn địa điểm có vấn đề về phong thủy..."

"Một môn phái như vậy mà còn có thể sống sót, quả thực là kỳ tích..."

"Thang Nguyên môn đúng là một cái hố trời, đúng rồi, hình như bọn họ còn đắc tội với Tung Dương tông..."

Mắt Thích Linh Linh sáng lên: Lại có chuyện tốt như vậy sao?

Vậy gia nhập Thang Nguyên môn, chẳng phải là mở được hack sao?

Lại có người nói: "Đắc tội Tung Dương tông chẳng khác nào đắc tội Thái Tố, Thái Tố là tiểu đệ của Tung Dương..."

Thích Linh Linh: Hack gấp đôi, niềm vui nhân đôi.

Hệ thống có một dự cảm chẳng lành: "Ký chủ, ngài sẽ không định..."

Thích Linh Linh: "Ta cảm thấy ta và Thang Nguyên môn này rất có duyên."

Vừa khéo mọi người đều là kẻ chịu thiệt, nàng còn thích ăn bánh trôi.

Hệ thống: "Nhưng mà..."

Thích Linh Linh: "Nghèo không phải là vấn đề, ta có thể mang vốn vào đoàn."

Hệ thống: "..." Ký chủ vốn của ngài ở đâu? Đi vay à?

Mọi người nói đến sự nghèo khó và xui xẻo của Thang Nguyên môn đều không buồn ngủ nữa, quả thực là tội ác tày trời.

Bọn họ nhao nhao nói một hồi, cuối cùng tổng kết: "Đừng đến gần Thang Nguyên môn, vì sẽ trở nên bất hạnh."

Thích Linh Linh gật đầu: "Ừ ừ."

Nàng chuyển chủ đề: "Đúng rồi, các ngươi kiến thức rộng rãi, có nghe nói đến một người tên là Kỳ Dạ Thương không?"

Kỳ Dạ Thương là đại phản diện trong sách, chính là đại lão cuồng sạch một đao gϊếŧ chết nàng.

Mọi người nhìn nhau, đều lắc đầu.

"Kỳ Dạ là họ sao? Chưa từng nghe nói đến."

"Cũng không có thế tộc nổi tiếng nào mang họ này."

"Sao tiên tử lại hỏi thăm người này?"

Thích Linh Linh tùy ý nói: "Hắn nợ ta tiền."

Nàng hỏi thăm hắn là vì thông tin về hắn trong sách ít đến đáng thương.

Hắn là người hay yêu hay ma? Phụ mẫu hắn là ai? Tại sao hắn lại muốn diệt thế? Tất cả đều không có giải thích, đại phản diện mỗi lần xuất hiện chỉ làm một việc... Tao nhã gϊếŧ người, tao nhã gϊếŧ người theo nhiều kiểu.

Tác giả miêu tả hắn mạnh mẽ như thế nào, lạnh lùng như thế nào, tàn nhẫn như thế nào, rồi cả tao nhã và xinh đẹp như thế nào... Không sai, đại phản diện không chỉ vừa xuất hiện đã suýt chút nữa tiêu diệt toàn bộ đoàn vai chính, nhan sắc còn cao hơn nam chính.

Hắn còn là phản diện nam duy nhất trong toàn bộ cuốn sách không muốn cướp nữ chính mà chỉ muốn gϊếŧ nữ chính.

Thích Linh Linh từng hoài nghi sau khi đốt lò hỏa táng đến cuối cùng, tác giả cũng không biết làm thế nào mới có thể HE, chỉ có thể sắp xếp nam chính đến quỷ môn quan một chuyến, nhưng lúc đó nam chính đã đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, cho nên tác giả chỉ có thể cơ giới giáng thần... Thả dù một đại phản diện đánh nam chính sống dở chết dở, tạo điều kiện cho HE cuối cùng.

Cho nên đại phản diện không có nơi đến không có nơi về, đột nhiên xuất hiện, cuối cùng lại tan biến vào đất trời.

Nhưng đó là sách, khi sách biến thành một thế giới chân thực, nhất định sẽ có logic của riêng nó, đại phản diện cũng nhất định sẽ có một xuất xứ.