Chương 32: Chưởng môn Thất Tinh phái bị hôi chân

Hỏi thử có thiếu nữ nào có thể kháng cự?

Bốn người đồng thời nhếch môi: Thích thị nữ và mỏ huyền thiết, Tung Dương quyết tâm có được!

Trong Túy Nguyệt Lâu, Thích đại tiểu thư ngây thơ lãng mạn vừa gọi món xong không lâu, mười mấy tiểu ca ca tỷ tỷ hoa dung lệ liễu nối đuôi nhau đi vào, người rót rượu, người bày thức ăn, người gảy đàn, người hát khúc.

Trong phòng riêng giống như có một đám bươm bướm hoa bay vào, tràn ngập bầu không khí náo nhiệt vui vẻ.

Thích Linh Linh hào phóng mời tất cả mọi người uống thỏa thích, bản thân lại chỉ rót một ly rượu nhỏ, nhấp từng ngụm nhỏ.

Thiên Đình Ngọc Dịch tửu một trăm tám một ly không phải muốn uống là uống được, rất nhanh, tất cả mọi người đều uống đến say sưa, ngay cả người tửu lượng tốt nhất trong số đó cũng có chút choáng váng... Trừ Thích Linh Linh.

Những người này vốn dĩ đều rất kín miệng, nhưng người ta thường nói rượu vào thì lời ra, hơn nữa vị khách này không chỉ hào phóng, người còn xinh đẹp tuyệt trần, đối xử với bọn họ còn rất tôn trọng... Hầu hết bọn họ đều là Yêu tộc hoặc bán yêu, làm nghề thấp hèn hầu hạ người khác, trong mắt những khách quý kia chẳng qua chỉ là một món đồ chơi.

Mà thiếu nữ này lại không giống với tất cả những vị khách trước đây, đôi mắt của nàng trong veo như nước, bên trong chỉ có sự tò mò thuần túy, sự thưởng thức, thậm chí có chút khâm phục.

Thích Linh Linh thật sự khâm phục, những tiểu ca ca tỷ tỷ này bất kể nhan sắc hay năng lực nghiệp vụ, đặt ở giới giải trí đều là cấp bậc đỉnh lưu.

Đáng tiếc nàng không có tiền thưởng, cho nên chỉ có thể vỗ tay nhiệt tình cho bọn họ.

Các tiểu ca ca tỷ tỷ vô cùng cảm động, nghe nói nàng cũng đến núi La Phù tham gia thí luyện, nhao nhao bàn mưu tính kế giúp nàng.

"Nói về thực lực mạnh nhất trong bảy tiên môn La Phù thì vẫn là Tung Dương tông. Tục ngữ nói: "Kiếm tu kỹ thuật nhà nào mạnh, La Phù Sơn Đông tìm Tung Dương"."

"Chỉ nói riêng về kiếm đạo, Lưỡng Nghi môn và Tung Dương tông cũng không phân cao thấp, chẳng phải có câu: "Học kiếm đạo, đến Lưỡng Nghi môn" đó sao."

"Nhưng mà tu vi của chưởng môn Lưỡng Nghi môn là giả! Rõ ràng là cảnh giới Luyện Hư kỳ cấp 7, thế mà lại thổi phồng ra bên ngoài thành Độ Kiếp kỳ!"

"Chưởng môn Tung Dương còn không phải kẻ tám lạng người nửa cân, uống tám trăm cân thuốc mới miễn cưỡng chạm được ngưỡng cửa Độ Kiếp kỳ, còn làm giả học thuật, tâm pháp kiếm phổ và tự truyện đều là đệ tử viết thay."

"Theo ta thấy, ba tông Tung Dương, Lưỡng Nghi và Thái Diễn danh tiếng vang xa, nhưng cháo ít mà sư nhiều, một sư phụ dẫn mười mấy hai mươi đồ đệ thì có thể học được gì, chi bằng vào Thất Tinh phái sẽ thực tế hơn."

"Chưởng môn Thất Tinh phái bị hôi chân."

"Kiếm thánh Lưỡng Nghi môn còn bị hôi nách kìa!"

"Thái Tố tông hình như thanh danh cũng không tệ lắm..."

"Phì, phong khí tệ nhất chính là Thái tố Tông! Trên dưới đều thích chơi sư đồ luyến, mỗi khóa đệ tử mới nhập học mấy vị đại trưởng lão kia đều sẽ đổi đạo lữ..."

"Đúng rồi đúng rồi, nghe nói tiểu đạo lữ hiện tại của tông chủ Thái Tố tông nuôi tiểu bạch kiểm của Hợp Hoan tông ở bên ngoài, một cặp nhi tử song sinh đều không phải con của ông ta, người khác đều biết, chỉ có ông ta là bị bịt mắt..."

Lúc đầu còn thảo luận nghiêm túc về chất lượng giảng dạy, dần dần càng lúc càng lệch lạc, tất cả mọi người đều không chịu thua kém, càng nói càng nhiều, càng đào càng sâu, quả thực có thể xuất bản một cuốn Bát Quái Núi La Phù Đại Toàn.

Nhưng Thích Linh Linh nghe một hồi lại phát hiện một vấn đề, nói là bảy tiên môn La Phù, nhưng có một tông môn lại không ai nhắc đến... Thang Nguyên môn.

Trong sách, nàng bị chúng bạn xa lánh, chính là tông môn này đại phát thiện tâm thu lưu nàng.

Trong sách miêu tả về tông môn này không nhiều, mỗi lần xuất hiện không phải bị vai chính vả mặt thì là trên đường bị vả mặt, cả môn chỉ đơn thuần là pháo hôi chịu thiệt.