Chương 31: Con gà trống sắt nhổ lông, trong đó sợ là có điều kỳ lạ

Tiểu nhị: "Tiên tử chờ chút, tiểu nhân sẽ đi sắp xếp ngay!"

Đánh liều một lần, hạc giấy hóa thành linh hạc! Chỉ cần kiếm được tiền hoa hồng của hôm nay thôi là đủ ăn cả ba năm rồi.

Hệ thống thì lo lắng đến toát mồ hôi: "Ký chủ… Nếu không có ai đến trả tiền thì phải làm sao đây?"

Thích Linh Linh: "Yên tâm, chắc chắn sẽ có một Lôi Phong sống sờ sờ đến trả tiền thôi."

Hệ thống bán tín bán nghi: "Thật sao?"

Thích Linh Linh: "Đoán."

Hệ thống: "!"

Thích Linh Linh: "Lỡ như ta đoán sai thì mang Bạch di nương đi thế nợ."

Kim Sí Đại Bằng đang ở khách điếm nghỉ ngơi tự nhiên hắt xì một cái.

Chính phong Tung Dương tông, viện của tông chủ.

Mộc Dạng Tuyền tông chủ và ba vị trưởng lão đang tụ tập trong sảnh mở cuộc họp nhỏ.

Ba vị trưởng lão lần lượt mang họ Dương, Dương và Dương, giang hồ gọi là Tam Dương Khai Thái, theo thứ tự tuổi tác lần lượt tặng biệt danh "Lão Dương", "Đại Dương" và "Tiểu Dương".

Sắc mặt tông chủ Mộc Dạng Tuyền trầm ngâm, trong mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn: "Làm phiền chư vị trưởng lão đến đây là vì ta vừa nhận được một tin tức."

Ông ta vừa nói vừa lấy một tờ giấy nhàu nhĩ từ trong tay áo ra: "Mời chư vị xem qua."

"Lão Dương" là Dương trưởng lão có tuổi tác cao nhất, là người đầu tiên nhận lấy tờ giấy, ông ấy không khỏi nhíu mày, chữ viết trên đó không chỉ thiếu nét hụt chữ, ngữ pháp cũng rất kỳ quái.

Nhưng ý thì không khó hiểu: Thành chủ thành Chu Tước, Thích Niệm Du dự định quyên một mỏ huyền thiết cho môn phái mà trưởng nữ của ông ta bái nhập.

Sau khi xem xong, ông ấy lại đưa tờ giấy cho "Đại Dương". Chốc lát sau, cả Tam Dương Khai Thái đều đã truyền tay xem xong.

Mộc Dạng Tuyền: "Chư vị thấy thế nào?"

Lão Dương trầm ngâm: "Theo hiểu biết của ta, dường như Thích Niệm Du không phải là người hào phóng như vậy."

Tiểu Dương gật đầu phụ họa: "Con gà trống sắt nhổ lông, trong đó sợ là có điều kỳ lạ."

Đại Dương hỏi tông chủ: "Gần đây thành Chu Tước có động tĩnh gì bất thường không?"

Mộc Dạng Tuyền: "Theo đệ tử phái ta đóng tại Nam Vực báo lại, mấy ngày trước Thích Niệm Du đã bắt đầu bế quan."

Tu sĩ bế quan không phải vì ngộ đạo thì là vì bị trọng thương, thổ hào như Thích Niệm Du có chỉ số hạnh phúc cao như vậy, có đạo gì mà ngộ, rõ ràng là vế sau.

Tiểu Dương là người có tâm tư linh hoạt nhất, cũng phản ứng nhanh nhạy nhất, cho nên một đường điên cuồng lao trên con đường sai lầm: "Thành Chu Tước phòng thủ kiên cố, ngay cả người của chúng ta cũng không thể xâm nhập vào, Thích Niệm Du lại bị trọng thương ngay trên địa bàn của mình, xem ra là Thích thị nội loạn, cái vị trí gia chủ của ông ta ngồi không vững nữa rồi. Chẳng trách phải quyên mỏ, đây là mượn cớ nữ nhi bái sư để tìm chỗ dựa cho mình đây mà."

Mộc Dạng Tuyền: "Tiểu Dương trưởng lão thật là sáng suốt, ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng nếu để đám Thái Diễn tông và Lưỡng Nghi môn biết được tin tức này, nhất định sẽ tìm mọi cách lôi kéo Thích thị nữ vào tông môn của mình. Cho nên chúng ta phải thừa lúc còn chưa lộ tin tức mà ra tay trước."

Ông ta dừng một chút: "Chư vị cho rằng, việc này giao cho ai làm là thỏa đáng?"

Ba vị trưởng lão bắt đầu suy nghĩ, Thích thị nữ mới mười tám tuổi, lại ở trong phủ thành chủ thủ hiếu suốt mười hai năm, nhất định là một thiếu nữ không hiểu sự đời, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chắc chắn không để ý đến tiền tài.

Mười tám tuổi chính là tuổi thiếu nữ mơ mộng.

Bọn họ tự động tưởng tượng ra một thiên kim tiểu thư ngây thơ lãng mạn yêu thích ảo tưởng, coi tiền tài như rác rưởi, khao khát tình yêu.

Trong đầu ba người đồng thời hiện lên một ứng cử viên tuyệt vời, đồng thanh: "Liễu Tố Khanh!"

Liễu Tố Khanh, một trong La Phù song bích, một trăm năm liên tục được bầu chọn là "Nam tu được yêu thích thứ ba của La Phù", người đời gọi là "Vô Song công tử", cao quý lạnh lùng như tuyết liên trên núi Thiên Sơn.