Chương 30: Rõ ràng đây chính là một nữ lừa đảo chuyên giăng bẫy lừa người khác!

Tiểu nhị: "Không biết tiên tử thích rượu thanh đạm hay nồng đượm, ngọt mát hay cay nồng?"

Thích Linh Linh: "Ta thích rượu đắt nhất."

Tiểu nhị cười tươi roi rói: "Tiên tử thật có mắt nhìn. Loại rượu đắt nhất của quán chúng ta là Kim Phong Ngọc Lộ tửu của Kim Phượng sơn trang. Ngay cả chưởng môn của Tung Dương tông cũng khen hết lời. Cả La Phù chỉ mỗi quán chúng ta có thôi."

Thích Linh Linh: "Bao nhiêu tiền?"

Tiểu nhị cười nịnh nọt: "Đối với Thích tiên tử thì đây chẳng qua là chuyện nhỏ, 18 khối linh thạch thượng phẩm một chén."

Hệ thống hít một hơi lạnh.

Mặt Thích Linh Linh không đổi sắc: "Mang ra một vò cho ta thử."

Tiểu nhị vui mừng khôn xiết. Một vò rượu chứa khoảng trăm chén, trừ chi phí ra thì tiền lời có thể lên tới hơn ngàn linh thạch!

Gã ta mau chóng mang rượu ra, cẩn thận rót cho Thích Linh Linh một chén.

Thích Linh Linh nhấp một ngụm, mặt không biểu cảm, không khen không chê.

Tiểu nhị lo lắng, hỏi: "Tiên tử, rượu này thế nào?"

Thích Linh Linh: "Mùi vị cũng ổn, chỉ là quá rẻ rồi, ta thích những thứ đắt tiền."

Tiểu nhị cảm thấy mình vừa bị đả kích lớn: "Cái này… Quán nhỏ ở chốn thôn quê, thật sự không có gì ngon lành. Mong tiên tử thứ lỗi."

Thích Linh Linh nâng ly lên lắc lắc: "Thật ra rượu này có thể bán đắt hơn một chút đấy."

Tiểu nhị khổ sở nói: "Tiên tử cũng thấy rượu này ngon chứ? Nhưng mà như vậy khách khứa còn chê đắt nữa là!"

Thích Linh Linh đáp: "Suy nghĩ thoáng ra chút đi. Đổi một cái bình khác, đặt một cái tên khác, ví dụ như… Gọi là Thiên Đình Ngọc Dịch tửu đi. Rượu ủ suốt 820 năm, năm đó đặc biệt tốt, mưa thuận gió hòa, linh khí dồi dào nên rượu ủ ra không chỉ có hương vị tuyệt hảo mà còn có thể nuôi dưỡng linh căn khi uống một ngụm, kéo dài tuổi thọ khi uống một chén và nếu uống cả vò thì có thể bay lên tiên giới ngay lập tức. Thêm một câu chuyện, tìm một đại nhân vật đứng ra chứng nhận… Bán 180 linh thạch một ly cũng đâu có quá đáng?"

Tiểu nhị nghe mà trố mắt ngạc nhiên, đầu óc nóng lên rồi lập tức tỉnh táo lại: "Tiên tử đang đùa với tiểu nhân đấy ư? Làm gì có ai mua nổi, chẳng phải đó là kẻ ngốc hay sao."

Thích Linh Linh chỉ vào mình: "Ta mua đó."

Tiểu nhị: "Tiên tử đừng đùa giỡn với tiểu nhân nữa."

Thích Linh Linh: "Ta không đùa đâu. Ta mua nhưng sẽ có người khác trả tiền."

Tiểu nhị bán tín bán nghi.

Thích Linh Linh: "Nhưng ngươi phải chia phần lại cho ta. Tiền bán rượu, chúng ta chia bảy ba. Ngươi ba, ta bảy."

Tiểu nhị: "?" Còn có cách làm ăn như thế này sao?

Hệ thống: "?" Còn có thể làm như thế sao!

"Ký chủ." Hệ thống chợt nghi ngờ về tính xác thực của thông tin liên quan đến ký chủ: "Kiếp trước ngài thật sự là một nhân viên văn phòng bình thường sao?" Quả thực là quá lãng phí tài năng mà!

Thích Linh Linh: "Ai bảo ta là một công dân tuân thủ pháp luật chứ."

Tiểu nhị bình tĩnh lại, có chút do dự, nhỡ đâu gặp phải kẻ lừa đảo thì sao? Không đúng, rõ ràng đây chính là một nữ lừa đảo chuyên giăng bẫy lừa người khác!

"Tiên tử đang đùa… À?"

Thích Linh Linh lấy từ túi càn khôn ra một miếng lệnh bài vàng óng, đặt mạnh xuống bàn.

Một ngọn lửa bùng lên từ lệnh bài, ngưng tụ thành một con Chu Tước nhỏ, đây chính là lệnh bài truyền thừa của Thích gia, chỉ những người thuộc dòng chính mới có được để chứng minh thân phận.

May mà Thích Niệm Du yêu thể diện, ra lệnh phong tỏa tin tức nên việc cha con bọn họ trở mặt với nhau không hề lan ra khỏi buổi tiệc chia tay kia, tạo điều kiện hoàn hảo cho Thích Linh Linh đi khắp nơi giả mạo và lừa gạt người khác.

"Sao hả, Chu Tước của Thích gia lại có thể quỵt mấy đồng tiền rượu của ngươi chắc?" Nàng lộ vẻ khinh thường.

Tiểu nhị vội vàng xin lỗi: "Tiểu nhân không có ý đó…"

Thích Linh Linh lại nói: "Ta không thích uống rượu một mình, gọi vài tiểu ca ca và tiểu tỷ tỷ xinh đẹp đến uống cùng ta đi. Phải là người lanh lợi, hoạt bát và nói chuyện khéo léo."