Lúc này, Ngự hoa viên đã vắng tanh vắng ngắt, chỉ còn vài thái giám cung nữ đang dọn dẹp tàn cuộc. Đám hoàng tử công chúa kia đã không biết chuồn đi từ lúc nào.
“Điện hạ, chúng ta về thôi chứ ạ?” Ngọc Nhi, thị nữ duy nhất của công chúa An Khang khẽ hỏi.
Công chúa An Khang sức khỏe yếu ớt, nếu ở ngoài trời đêm lâu, chắc chắn lại nhiễm phong hàn, đến lúc đó lại khổ sở trăm bề.
“Ừ Ngọc Nhi, chúng ta về thôi.” Công chúa An Khang nói rồi vuốt ve con mèo đen vừa tỉnh giấc, đang vừa ngáp vừa vươn vai trong lòng mình.
“A Huyền, sao ngươi còn ngủ ngon hơn cả ta thế này.”
Công chúa An Khang cưng chiều bế bổng con mèo đen lên đặt giữa hai chân mình, rồi vừa xoa vừa nựng trêu chọc không ngớt, tiếng cười trong như chuông bạc vang lên.
Lý Huyền sớm đã quen với cảnh này, thuần thục bày ra bộ dạng lười biếng “muốn làm gì thì làm, đệ xin chịu”.
Từ khi biến thành mèo, hắn phát hiện mình có thêm không ít tật xấu nho nhỏ.
Ngủ nướng thì nhiều, nhưng thường ngủ rất thính.
Được vuốt ve cũng rất khoái, nhất là vuốt đầu.
Chắc tại móng vuốt mèo của hắn không tài nào gãi tới đỉnh đầu được, nên được chủ nhân xoa đầu giờ đây đã trở thành thú vui tao nhã nhất của hắn.
Ngọc Nhi lặng lẽ đẩy xe lăn, nhìn một người một mèo chơi đùa vui vẻ, trên mặt cũng bất giác nở một nụ cười.
Từ khi nhận nuôi A Huyền, trên mặt công chúa An Khang đã có thêm nhiều nụ cười.
Nếu không có con mèo đen do Tiêu Phi nương nương để lại này, có lẽ công chúa An Khang đã không thể vượt qua cú sốc mất mẫu thân trong mùa đông năm ấy.
Mà con mèo đen nhỏ được Tiêu Phi nương nương đặt tên là A Huyền này cũng vậy.
Nếu không phải đêm mưa hôm đó được công chúa An Khang tốt bụng phát hiện mang về, e là cũng sớm chết cóng ngoài đường rồi.
“Có lẽ đây chính là duyên phận.” Ngọc Nhi nhìn Công chúa An Khang và A Huyền trong lòng nàng, lúc nào cũng cảm thấy một người một mèo này có nhiều nét hao hao giống nhau.
Tranh thủ trước khi màn đêm buông hẳn, Ngọc Nhi đẩy xe lăn đưa công chúa An Khang về cung Cảnh Dương.
Đây chính là nơi ở của hai chủ tớ họ.
Cung Cảnh Dương là nơi hẻo lánh nhất trong Đông Tây Lục Cung, cũng chính là nơi mà người đời hay gọi là lãnh cung.
Mẫu thân của công chúa An Khang, Tiêu Phi, trước kia cũng từng là một quý phi được Thánh thượng hết mực sủng ái.
Vì vậy, lẽ dĩ nhiên là bị các vị nương nương khác ghen ghét đố kỵ.
Thêm vào đó, Tiêu Phi lại mang trong mình dòng máu Hồ tộc. Sau khi vị Hoàng hậu nương nương hiện tại được sắc phong, việc đầu tiên bà ta làm chính là ra tay chèn ép Tiêu Phi.
Cuối cùng, Tiêu Phi bị bức ép đến mức phải vào lãnh cung, cho đến lúc chết cũng không được gặp lại Thánh thượng lấy một lần.
Tội nghiệp công chúa An Khang, cũng vì lẽ đó mà quanh năm suốt tháng chẳng được gặp phụ hoàng, lớn lên trong lãnh cung này chẳng khác nào trẻ mồ côi.
Nếu không phải Ngọc Nhi nhớ ơn cứu mạng của Tiêu Phi năm xưa, không nỡ rời khỏi cung Cảnh Dương này, thì e rằng chỉ với một mình công chúa An Khang, sớm đã hương tiêu ngọc vẫn rồi.
Ngọc Nhi không phải là không có cơ hội rời khỏi chốn này, nhưng nói cho cùng, nàng ấy cũng mới mười lăm tuổi, làm sao nỡ lòng bỏ lại công chúa An Khang một mình tự sinh tự diệt.
Hơn nữa, bao nhiêu năm qua, tình nghĩa chủ tớ sâu đậm, người ngoài khó lòng mà tưởng tượng nổi.
Trong cung Cảnh Dương, nàng công chúa, cung nữ và con mèo đen cùng cảnh ngộ khốn khó, từ lâu đã là người một nhà.
Thứ họ có thể nương tựa cũng chỉ có nhau mà thôi.
“Ăn cơm thôi!”
Ngọc Nhi cất tiếng gọi.
Trong cung Cảnh Dương rộng lớn mà lạnh lẽo, ba bóng hình nhỏ bé xúm xít quanh một chiếc bàn gỗ ọp ẹp.
Họ đóng chặt cửa, thắp lên một ngọn nến leo lét cháy dở, kéo theo ba cái bóng dài ngoằng trên vách.
Ba chiếc bát đựng thứ nước cơm trắng đυ.c, lèo tèo vài hạt cơm nổi lềnh bềnh.
Giữa bàn là một đĩa dưa muối bé xíu, công chúa An Khang và Ngọc Nhi thỉnh thoảng mới dám gắp một miếng nhỏ.
Ai nấy đều lặng lẽ ăn.
Họ phải ăn cho nhanh, kẻo tháng này lại không đủ nến mà dùng.
Chẳng mấy chốc, Ngọc Nhi đã ôm bát đũa ra ngoài, rửa ráy dưới chậu nước đặt dưới ánh trăng.
Ngọn nến leo lét trong cung Cảnh Dương cũng theo đó mà phụt tắt.
Ăn xong thì đi ngủ.
Đó chính là cuộc sống thường ngày ở cung Cảnh Dương.
Ngày lại qua ngày.