Chương 2: Cung Cảnh Dương

Con mèo đen đang giả vờ ngủ say trong lòng nữ tử khẽ động đậy vành tai. Đôi tai đang vểnh lên hướng về phía đình nghỉ mát từ từ cụp xuống, áp sát vào cái đầu tròn vo, lông xù mềm mại.

Lý Huyền rụt người lại, tìm một tư thế thoải mái hơn giữa vòng tay mềm mại ấm áp.

Mắt hắn vẫn nhắm nghiền, ra vẻ ngủ say như chết trong lòng tiểu chủ nhân, nhưng bụng dạ thì không khỏi lẩm bẩm một câu: “Chỉ sống được tới mười tám tuổi thôi á.”

Đúng thế, Lý Huyền là một con mèo đen. Dĩ nhiên, trước kia hắn cũng từng là người.

Vốn dĩ hắn là một thanh niên gần ba mươi cái xuân xanh đang trong tình trạng “thất nghiệp tại gia”, ăn không ngồi rồi ở nhà suốt hai năm rưỡi.

Đó là một đêm hè nóng chảy mỡ, Lý Huyền đang tắm táp cho mát thì chẳng may trượt chân, đập ót xuống sàn.

Lúc mở mắt ra lần nữa, hắn đã thấy mình biến thành một con mèo con mới toe, mắt còn chưa mở hết.

Ban đầu, Lý Huyền cũng không bất mãn gì cho lắm, thậm chí còn thấy hơi may mắn.

Làm mèo, chắc là sướиɠ hơn làm người nhỉ.

Hơn nữa, chủ nhân của hắn lại là một cặp mẫu tử xinh đẹp, ở trong một căn nhà to bự, có cả thị nữ hầu hạ, chắc chắn không giàu thì cũng sang.

Nghĩ bụng phen này mình sẽ được chủ nhân cưng chiều hết mực, sống một đời vô lo vô nghĩ.

Mộng đẹp thì lúc nào cũng lung linh.

Vài tháng sau, người mẫu thân trong cặp mẫu tử ấy đổ bệnh rồi qua đời.

Lúc này hắn mới biết, nữ nhân đó tên là Tiêu Phi.

Một vị phi tần thất sủng, bị đày vào lãnh cung.

Chả trách nơi họ ở vừa to vừa rộng mà lại trống huơ trống hoác.

Còn tiểu chủ nhân của hắn thì cũng chịu chung số phận không được đoái hoài như mẫu thân mình, chính là vị Công chúa An Khang nổi tiếng liễu yếu đào tơ trong cung.

Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, Tiêu Phi gọi nhi nữ đến bên cạnh, rồi dặn dò: “Sau này phải chăm sóc nó cho tốt, nó sẽ thay mẫu thân ở bên con.”

Tiêu Phi vuốt ve mái đầu nhi nữ và con mèo đen lần cuối, rồi bỏ lại hai sinh linh bé bỏng bơ vơ giữa chốn thâm cung lạnh lẽo này.

Mùa đông năm ấy, Tiêu Phi được mai táng.

Giờ đã sang xuân, Lý Huyền cũng sắp tròn một tuổi.

Hoàng hôn buông xuống.

Ánh nắng cuối cùng chiếu trên người Công chúa An Khang cũng đã tắt hẳn, đôi mi nàng khẽ run, mơ màng mở mắt, để lộ đôi ngươi màu xanh lam nhạt quyến rũ.

Nàng vô thức kéo chặt tấm áo lông trên người, ánh mắt có chút mông lung nhìn quanh Ngự hoa viên.