Chương 14

Dù gì thì mèo con và công chúa dùng chung một chậu rửa mặt, thực sự là quá trái quy tắc.

Lý Huyền linh hoạt né được bàn tay ma quái của Ngọc Nhi, chạy sang một bên, đáp lại nàng bằng một ánh mắt đầy khinh bỉ.

“Chậu nào của ta? Đó rõ ràng là chậu giặt giẻ lau.” Lý Huyền thầm khinh miệt.

Đôi khi, chỉ cần ánh mắt và biểu cảm là đủ để truyền tải rất nhiều thông tin.

Bị một con mèo khinh bỉ, Ngọc Nhi tức đến mức l*иg ngực phập phồng.

Đôi lúc nàng nghĩ, mèo trong nhà mà quá hiểu tính người cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.

Trêu chọc Ngọc Nhi một hồi, Lý Huyền liền ra ngoài lo chuyện chính.

Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ ăn sáng ở Cảnh Dương cung, vừa hay có thể làm nốt việc hôm qua chưa xong.

Nhân lúc Ngọc Nhi đang giúp công chúa An Khang rửa mặt, Lý Huyền lén lút tha đống xương dưới gầm giường ra ngoài.

Thứ này không dám để lại trong nhà, nhỡ sau này bị người ta tóm được thóp thì phiền.

Lý Huyền tính tình cẩn trọng, làm việc luôn tỉ mỉ.

Kiếp trước hắn thất nghiệp cũng chính vì làm việc quá tỉ mỉ, phát hiện ra vài bí mật của lãnh đạo.

Nhưng Lý Huyền chưa bao giờ hối hận về chuyện đó.

Đúng là đúng, sai là sai.

Lúc đó hắn còn trẻ, thế giới trong mắt hắn vẫn chỉ có hai màu đen trắng rõ ràng.

Và vì thế cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ.

Chuyện cũ không muốn nhắc lại.

Lý Huyền gạt đi ký ức, tập trung vào việc trước mắt.

Hắn ngoạm đống xương ăn thừa tối qua, chạy đến một sân viện xa lạ, tìm một gốc cây to rồi đào hố chôn đi.

Ở trong cung, trộm đồ ăn mà bị phát hiện, nếu không có chỗ dựa, bất kể là người hay mèo, đều khó thoát khỏi cái chết.

Vì vậy, Lý Huyền không thể không cẩn thận.

Bình thường, cứ ba ngày hắn mới “tuần tra” Ngự Thiện Phòng một lần.

Thời gian này vừa khớp với lúc ngự thiện thừa trong cung được đưa ra các tửu lầu bên ngoài.

Ngự thiện từ lúc chế biến xong đến khi hoàng đế dùng bữa, rồi ban thưởng cho thân tín và các thái giám chưởng sự, số lượng đều được giám sát rất nghiêm ngặt.

Chỉ đến lúc cuối cùng, trước khi được đưa ra tửu lầu, sự kiểm soát mới có phần lơi lỏng.

Bởi vì sau khi được đưa ra khỏi cung, những món ngự thiện này không còn là ngự thiện thực sự nữa, không cần phải kiểm soát gắt gao.

Về việc này, trên dưới trong hoàng cung đều ngầm hiểu, mắt nhắm mắt mở cho qua.

Phải để rò rỉ một chút lợi lộc qua kẽ tay, mới dễ bề nắm bắt đám nô tài bên dưới.