Chương 13

Nàng cũng biết mình đuối lý, nên chỉ cười hì hì chịu đòn, ngoan ngoãn xin tha.

“Ta sai rồi, ta sai rồi mà, A Huyền tha cho ta đi.”

Trong lúc một người một mèo đang đùa giỡn, cửa phòng bật mở, Ngọc Nhi bưng một chiếc thau đồng chứa đầy nước ấm bước vào.

“Công chúa điện hạ, đến giờ rửa mặt rồi ạ.”

Ngọc Nhi ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh là biết công chúa An Khang đã tỉnh.

Nhìn thấy công chúa vừa dậy đã nô đùa với A Huyền, trong mắt Ngọc Nhi cũng không giấu được vẻ dịu dàng.

“Ngọc Nhi tỷ tỷ, chào buổi sáng.” Công chúa An Khang chào một tiếng, rồi quay sang nói với Lý Huyền trong lòng: “A Huyền, để tạ lỗi, ta rửa mặt giúp ngươi nhé.”

Nói xong, nàng còn dùng má cọ cọ vào người Lý Huyền, vẻ mặt đầy mong đợi.

Nhưng lời này lập tức dọa cho Lý Huyền giãy khỏi vòng tay nàng, nhảy phắt lên bàn rồi nhìn công chúa An Khang với ánh mắt cực kỳ thiếu tin tưởng.

Lần trước cô bé này rửa mặt cho hắn, vì sức yếu không giữ nổi, đã khiến Lý Huyền cắm thẳng đầu vào chậu nước, suýt chút nữa thì chết đuối.

Ăn quả đắng một lần, Lý Huyền nào dám để An Khang rửa mặt cho mình lần nữa.

Công chúa An Khang nhìn vẻ mặt của mèo cưng nhà mình, cũng bất giác có chút chột dạ.

“Ngươi yên tâm, lần này chắc chắn không tắm cho ngươi đâu.”

Dù cho công chúa An Khang có vỗ ngực đảm bảo, Lý Huyền vẫn giữ nguyên vẻ mặt “quỷ mới tin ngươi”.

“Sớm muộn gì cũng bị con bé này hại chết.”

Lý Huyền nghĩ thầm, tự mình xoay mông một cái, thò vuốt vào thau đồng múc một ít nước, rồi quệt bừa lên mặt vài cái.

Mèo rửa mặt, chính là đơn sơ mộc mạc như vậy đó.

“A Huyền, dùng chậu của ngươi đi, đừng dùng của công chúa điện hạ!”

Ngọc Nhi thấy Lý Huyền lại dùng nước sạch trong thau trước, liền bất mãn chỉ tay vào chiếc chậu gỗ cũ kỹ dưới đất, định xách cổ hắn xuống khỏi bàn.

Con mèo trong nhà này tuy ngoan ngoãn đáng yêu, hiểu tính người, nhưng lại có vài phần cổ quái.

Mèo khác rửa mặt đều dùng lưỡi liếʍ vuốt rồi mới bôi lên mặt.

Nhưng A Huyền lại cứ nhất quyết phải dùng nước sạch như người.

Lúc tắm cũng khác thường, không bao giờ tự liếʍ lông, mà lại giống mấy ông già phương Bắc, dùng vuốt chấm nước rồi chà xát khắp người.

Chỗ lưng và đầu không với tới được, còn nhờ công chúa điện hạ chà giúp.

Dù Ngọc Nhi đã quen với sự kỳ quặc của con mèo này, nhưng mỗi lần phát hiện A Huyền dùng trộm chậu rửa mặt của công chúa, nàng vẫn không nhịn được mà phải dạy dỗ vài câu.