Sau khi biến thành mèo, tính tò mò của hắn cũng trở nên mãnh liệt hơn, nếu không được thỏa mãn thì trong lòng cứ bứt rứt khó chịu.
Người ta vẫn nói, tò mò hại chết mèo mà.
Nhưng thứ trong sân cũng không đến mức gϊếŧ chết được Lý Huyền.
Dưới ánh trăng, một tiểu thái giám đang luyện võ, tiếng xé gió chính là do hắn tạo ra.
Tiểu thái giám trông trắng trẻo sạch sẽ, chỉ khoảng mười tuổi.
Không hiểu sao lại luyện công giữa đêm khuya thế này.
Lý Huyền tò mò quan sát một lúc, phát hiện động tác của tiểu thái giám rất bài bản, thỉnh thoảng hai tay lại bắt thành hình hổ trảo, vung về phía trước.
Tiếng “vù vù” xé gió chính là từ đó mà ra.
Công pháp của tiểu thái giám khá thú vị, động tác dường như được mô phỏng theo loài mãnh hổ, hổ trảo co duỗi mạnh mẽ, cương nhu kết hợp, có khí thế động như sấm sét không gì cản nổi, tĩnh như núi Thái Sơn không thể lay chuyển.
Hơn nữa, giữa các chiêu thức còn có động tác duỗi người, chẳng khác gì những lúc Lý Huyền vươn vai cả.
“Không biết công pháp ở đây uy lực đến mức nào nhỉ.”
Nhìn tiểu thái giám chuyên tâm luyện công trong đêm, Lý Huyền bất giác nghĩ thầm.
Hắn thường xuyên thấy các đại nội thị vệ, nhưng chưa bao giờ thấy họ ra tay, nên cũng không thể xác định được đẳng cấp võ lực của thế giới này.
Nhưng chỉ xem một tiểu thái giám luyện công đã thấy uy mãnh như hổ, xem ra võ đạo ở đây chắc chắn không tầm thường.
Lý Huyền thấy các động tác của tiểu thái giám trông cái nào cũng quen, bất giác bắt chước theo.
Tiểu thái giám chuyên tâm luyện công, không hề phát hiện trên tường có thêm một tên trộm vặt đang học lỏm.
Công pháp của tiểu thái giám không nhiều chiêu thức, nhưng mỗi động tác hắn đều thực hiện cẩn thận và nghiêm túc, nên tốc độ không nhanh.
Điều này lại tiện cho Lý Huyền đang học lỏm bên cạnh, hắn nhìn rõ từng chi tiết của mỗi động tác.
Thêm vào đó, bản thân hắn vốn là họ hàng xa của hổ, nên luyện tập càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Đừng thấy hắn mới tập theo lần đầu, nhưng nhiều động tác còn chuẩn hơn cả tiểu thái giám.
Dù sao thì những động tác này vốn mô phỏng từ loài mèo, đúng ngay sở trường của hắn.
Một lúc lâu sau, Lý Huyền đã học lỏm được hết các chiêu thức, cuối cùng còn tập theo tiểu thái giám thêm một lúc nữa.
Đến khi tiểu thái giám thu công, Lý Huyền cũng làm theo.
Thu công xong, hắn lắc lắc đầu, vẫy vẫy đuôi, cảm thấy toàn thân khoan khoái lạ thường.
Học lỏm xong, Lý Huyền đang định rời đi thì động tác nhảy xuống tường của hắn đột nhiên khựng lại.