Chương 9

Nguyễn Nhung lập tức lắc đầu như trống bỏi, ngoan ngoãn cam đoan: “Con không dám nữa ạ.”

Tới đây Nguyễn Ỷ mới buông tha: “Được rồi, giờ đi rửa tay sạch sẽ đi rồi mình xuống lầu.”

Nguyễn Nhung đúng là một nhóc con tràn trề năng lượng, vừa nãy còn ỉu xìu, giờ được giải phóng cái là lại bừng bừng sức sống ngay.

Hai ba con cùng nhau xuống lầu.

Phòng khách tầng dưới.

Trên sofa, Bùi Thần Vũ đang ôm một cuốn sách để đọc.

Tuy nhóc đã 4 tuổi nhưng người vẫn nhỏ xíu, ngồi trên sofa chân còn chẳng chạm đất, cứ đung đưa giữa không trung.

Một đứa trẻ bé tẹo như vậy, bàn tay cũng nhỏ xíu mà lại ôm một cuốn sách to đùng để đọc, dáng vẻ còn rất nghiêm túc.

Cảnh tượng này bỗng khiến người ta thấy chạnh lòng.

Nguyễn Ỷ nhìn thằng con nhà mình mới sáng sớm đã quậy phá bên cạnh, rồi lại nhìn nhóc con nhà người ta sáng sớm đã chăm chỉ học hành, lập tức cảm nhận được sự chênh lệch sâu sắc.

Nguyễn Nhung cũng nhận ra ba đang nhìn mình, chớp mắt khó hiểu: “Ba, sao thế ạ?”

Nguyễn Ỷ điều chỉnh lại nét mặt: “Không có gì.”

Thôi kệ, cậu cũng chẳng yêu cầu cao siêu gì ở con mình, chỉ cần nó đừng làm điều xấu, cả đời bình an vui vẻ là được.

Sau đó, hai người vào phòng ăn dùng bữa sáng.

Ăn sáng xong, Nguyễn Ỷ hỏi đầu bếp xem liệu có rảnh làm một món ăn từ khoai lang tím không.

Cậu vẫn nhớ tối qua đã hứa với Nguyễn Nhung sẽ cho nó nếm thử mùi vị của khoai lang tím.

Đầu bếp hiển nhiên nhận lời ngay.

Trong trang viên có tổng cộng 5 đầu bếp lớn, ai nấy đều có tay nghề tinh xảo, luôn sẵn sàng chờ lệnh.

Nguyễn Ỷ vừa nghĩ đến việc sau này được thưởng thức đủ loại món ngon là tâm trạng lại phấn chấn hẳn lên.

Cả buổi sáng trôi qua khá bình yên.

Nguyễn Ỷ nghịch điện thoại một lúc rồi dẫn Nguyễn Nhung ra ngoài đi dạo quanh trang viên.

Cậu chưa quen lắm với nơi này nên tranh thủ lúc có thời gian đi tham quan nhiều hơn.

Trước khi ra ngoài, cậu định hỏi ý kiến con trai riêng của chồng là Bùi Thần Vũ xem nhóc có muốn đi cùng không.

Tuy nhiên, cậu hơi khó xử trong cách xưng hô với Bùi Thần Vũ.

Nên gọi nhóc con này là gì đây?

Nguyễn Ỷ do dự một chút rồi nói với Bùi Thần Vũ: “Con tên Thần Vũ, vậy chú gọi con là Vũ Bảo nhé, được không?”

Dường như đây là lần đầu tiên Bùi Thần Vũ được gọi thân mật như vậy nên ngây người ngồi trên sofa.

Một lát sau nhóc mới gật đầu.

Nguyễn Ỷ mỉm cười, giọng điệu rất dịu dàng: “Được, vậy sau này chú sẽ gọi con là Vũ Bảo. À đúng rồi Vũ Bảo, chú và em định ra ngoài chơi, con có muốn đi cùng không?”

Quản gia đứng bên cạnh tình cờ thấy cảnh Nguyễn Ỷ mời Bùi Thần Vũ, lập tức cũng chú ý theo dõi.

Liệu tiểu thiếu gia có đồng ý không?

Nhưng chẳng ngoài dự đoán, Bùi Thần Vũ lắc đầu từ chối.

Quản gia thở dài thườn thượt.

Tiểu thiếu gia nhà họ thật đáng thương, từ nhỏ đã trải qua quá nhiều chuyện khiến bây giờ cậu bé luôn khép kín, không chịu dễ dàng thân thiết với ai.

Cứ đà này mãi thì biết làm sao?

Không biết đến bao giờ mới thấy được ngày tiểu thiếu gia thực sự vui vẻ.

Nguyễn Ỷ không biết Bùi Thần Vũ đã trải qua chuyện gì, thấy nhóc không muốn đi cũng không ép buộc.

Dù sao cậu và nhóc con này cũng chưa thân, không có tư cách yêu cầu người ta phải làm gì.

“Vậy được rồi, chú dẫn em đi đây.”

Nguyễn Ỷ chào một tiếng rồi dắt Nguyễn Nhung rời đi.

Hai ba con cùng nhau ra khỏi cửa.

Nguyễn Nhung tò mò hỏi: “Sao anh trai lại không thích ra ngoài chơi vậy ạ?”

Nguyễn Ỷ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Vì anh trai thích yên tĩnh, đâu phải ai cũng nghịch như con đâu.”

Nguyễn Nhung: “...”

Sao tự dưng lại lấy đá ghè chân mình thế này?

Nguyễn Ỷ dắt Nguyễn Nhung đi dạo thong thả trong trang viên.

Hôm qua mới đến chưa kịp tìm hiểu kỹ, hôm nay đi dạo mới thấy đúng là được mở rộng tầm mắt.

Trang viên này rộng mênh mông, tiện nghi gì cũng có. Ngoài biệt thự họ ở còn có rất nhiều kiến trúc khác, bao gồm khu cho người làm ở và nơi tổ chức tiệc...

Chẳng mấy chốc, họ đi đến một khu vườn hoa.

Bây giờ đã là mùa thu nhưng hoa trong vườn vẫn nở rực rỡ, không biết là giống gì nhưng cây nào trông cũng rất quý hiếm.

Bên cạnh vườn hoa còn có mấy cây ăn quả.

Những cây này cũng chẳng biết là giống gì, cây nào cũng sai trĩu quả, trông rất hấp dẫn.

Nguyễn Ỷ chỉ vào một cây có quả màu đỏ, hỏi Nguyễn Nhung: “Muốn ăn không? Ba hái cho con một quả.”

Nguyễn Nhung nhìn chằm chằm vào quả một lúc rồi lắc đầu: “Không ăn ạ.”

“Không ăn á?” Nguyễn Ỷ ngạc nhiên, nhóc con nhà cậu bắt đầu từ chối đồ ăn từ bao giờ thế?

Cậu tò mò: “Sao con lại không muốn ăn?”

Nguyễn Nhung đáp: “Tại nhìn nó có vẻ không ngon.”

Nguyễn Ỷ buồn cười: “Sao con nhìn ra được?”

“Thì cứ nhìn như thế này nè.” Nguyễn Nhung vừa nói vừa mở to hai mắt, dùng hành động thực tế để chứng minh mình đã nhìn như thế nào.

Nguyễn Ỷ: “...”