Ngày đầu tiên chuyển đến sống tại trang viên chanh xả, Nguyễn Ỷ ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.
Lúc mở mắt ra thì đã hơn 8 giờ sáng.
Tuy nhiên, ánh sáng bên ngoài bị tấm rèm cửa dày nặng che khuất phần lớn nên trong phòng ngủ vẫn có vẻ hơi tối.
Cậu cúi đầu nhìn bé con ấm áp trong lòng mình.
Nguyễn Nhung hiện vẫn đang ngủ rất say.
Lúc ngủ, Nguyễn Nhung ngoan ngoãn đến lạ, chẳng hề thấy vẻ nghịch ngợm thường ngày đâu, trông y hệt một viên trôi nước trắng trẻo mềm mại.
Nguyễn Ỷ ngắm con trai một lúc, có lẽ bị lây sự buồn ngủ nên cơn buồn ngủ lại ập đến.
Thế là cậu chỉnh lại tư thế, ôm bé con trong lòng và tiếp tục ngủ nướng.
Dù sao hiện tại cậu cũng đã liên hôn với đại gia hào môn, ăn uống không lo, mỗi tháng còn có vài triệu tiền tiêu vặt, hoàn toàn có thể sống cuộc đời nằm yên mặc kệ đời, cho dù ngủ đến trưa trờ trưa trật cũng chẳng sao.
Đã vậy thì cứ làm một con cá mặn lười biếng đến mức chẳng buồn lật mình đi.
Cá mặn Nguyễn Ỷ cứ thế ngủ thϊếp đi, đến khi cậu mở mắt lần nữa thì đã một tiếng trôi qua.
Lần này tỉnh dậy, lòng cậu trống hoác.
Con trai của cậu đâu rồi?
Nguyễn Ỷ ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh phòng ngủ một vòng thì nhanh chóng thấy nhóc con nhà mình.
Lúc này, Nguyễn Nhung đang ngồi bệt trên sàn nhà, lưng quay về phía cậu, chẳng biết đang làm cái gì.
Nhóc con mặc bộ đồ ngủ hình thỏ, trên mũ có hai cái tai thỏ dài rủ xuống, thi thoảng lại đung đưa theo cử động đầu của chủ nhân. Nhìn từ phía sau, trông nó hệt như một con thỏ con đang ngồi đó, vô cùng đáng yêu mềm mại.
Nhưng không hiểu sao, trong đầu Nguyễn Ỷ chợt hiện lên một câu...
Trẻ con im lìm, chắc chắn là đang làm chuyện mờ ám.
Câu này rất đúng với Nguyễn Nhung.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Ỷ nghi ngờ bước xuống giường, đi về phía nhóc con.
Lại gần nhìn một cái, huyết áp cậu tăng vọt ngay lập tức.
Không biết Nguyễn Nhung kiếm đâu ra một cây bút dạ, lúc này đang ngồi quay lưng lại với cậu, vẽ vời lung tung trên nền đá cẩm thạch trắng tinh. Chẳng biết vẽ hình thù gì, tóm lại là bẩn hết cả sàn nhà.
Nguyễn Ỷ không nhịn được lên tiếng: “Nguyễn Nhung, con đang làm cái gì thế hả?”
Nguyễn Nhung giật mình sau tiếng quát bất ngờ, ngẩng đầu lên nhìn Nguyễn Ỷ.
Nguyễn Ỷ: “Ai cho phép con vẽ bậy lên sàn nhà?”
Nguyễn Nhung chớp chớp mắt: “Con đang thiết kế hoa văn cho sàn nhà mà.”
Nguyễn Ỷ tối mặt tối mày: “... Con có biết nếu làm bẩn sàn nhà, người khác dọn dẹp vất vả thế nào không?”
Nguyễn Nhung lắc đầu.
Nguyễn Ỷ: “...”
Cậu giơ một tay lên, bắt đầu dọa trẻ con: “Nhìn xem đây là cái gì?”
Đây là quy tắc bàn tay dùng để dạy dỗ người khác đấy!!
Kết quả Nguyễn Nhung chẳng hề sợ sệt theo lẽ thường, nó nhìn chằm chằm vào bàn tay Nguyễn Ỷ một lúc rồi đáp: “Đây là số năm.”
Nguyễn Ỷ: “???”
Trong chốc lát, cậu suýt phì cười.
Nguyễn Ỷ cố nín cười, cố gắng tỏ ra nghiêm túc hơn một chút.
Nguyễn Nhung khá thông minh, từ chuỗi phản ứng của Nguyễn Ỷ, nó nhận ra ba sắp nổi giận.
Hai mắt nó đảo một vòng, dứt khoát nhích người lên trước hai cái, sau đó ôm chặt chân Nguyễn Ỷ, giọng sữa non nũng nịu gọi: “Ba ơi.”
Cố gắng đánh thức tình phụ tử của Nguyễn Ỷ.
Thằng nhóc này điển hình là kiểu phạm lỗi nhanh mà nhận sai còn nhanh hơn.
Nhất thời, Nguyễn Ỷ cũng đành bó tay.
Vốn dĩ cậu sẽ không thực sự đánh con, giờ nhìn bộ dạng này của Nguyễn Nhung lại càng không nỡ ra tay.
Nhưng chuyện này không thể cứ thế cho qua.
Nguyễn Ỷ cử động chân, ra hiệu cho Nguyễn Nhung đừng có bám lấy mình nữa.
Nguyễn Nhung đành buông chân cậu ra, khép nép ngồi bệt xuống đất, trông vô cùng đáng thương, hai cái tai thỏ trên đầu cũng xìu xuống.
Tiếc là Nguyễn Ỷ chẳng ăn cái chiêu này, sắt đá ra lệnh: “Ra góc tường đứng phạt 20 phút trước, sau đó lấy khăn lau sạch sàn nhà, không lau sạch thì không được ăn cơm.”
Nguyễn Nhung hé miệng, dường như lại định làm nũng.
Nguyễn Ỷ gián đoạn ngay lập tức: “Đi lẹ!”
Nguyễn Nhung: “... Vâng.”
Nguyễn Nhung ngoan ngoãn đi vào góc tường đứng phạt.
Nguyễn Ỷ nhìn chằm chằm nó một lúc, đảm bảo nó đứng nghiêm túc rồi mới vào phòng tắm rửa mặt.
Nguyễn Ỷ rửa mặt xong đi ra thì thời gian cũng vừa vặn.
Cậu nói với Nguyễn Nhung: “Hết giờ đứng phạt rồi, mau lau sạch sàn nhà đi.”
Nguyễn Nhung đầy mong chờ nhìn cậu: “Con có thể nhờ người khác giúp không ạ?”
Nguyễn Ỷ: “Tất nhiên là không, việc mình làm sai thì mình phải tự chịu trách nhiệm.”
Nguyễn Nhung: “...”
QAQ!
Hết cách, Nguyễn Nhung đành phải làm theo.
Dưới sự giám sát của Nguyễn Ỷ, nó lấy khăn thấm nước rồi bắt đầu lau sàn.
May là vết bút dạ cũng dễ lau, nó lau qua lau lại hai ba lần là sàn nhà đã sạch bong như mới.
Nguyễn Nhung thở hổn hển.
Mệt quá đi.
Cuối cùng cũng sạch rồi.
Nguyễn Ỷ đứng giám sát bên cạnh hỏi: “Biết mệt chưa? Lần sau còn dám lén làm chuyện xấu nữa không?”