Nhưng miệng trẻ con nhỏ, nó vừa mới bỏ một cục thịt viên vào miệng, miệng đã phồng lên.
Bùi Thần Vũ vẫn không nói lời nào, chỉ im lặng ăn những thứ trước mặt mình.
Nguyễn Ỷ nghiêm túc nếm thử từng món ăn, phát hiện lợi ích của việc liên hôn với hào môn lại có thêm một điều nữa.
Ai không muốn ngày nào cũng được ăn đủ loại món ngon chứ?
Ngay khi Nguyễn Ỷ vừa ăn xong một miếng tôm, Nguyễn Nhung bên cạnh đột nhiên gọi cậu: “Ba, ba đút cho con ăn được không ạ?”
Nguyễn Ỷ nuốt miếng thịt tôm, quay đầu hỏi nó: “Hửm? Tại sao phải để ba đút?”
Nguyễn Nhung có lý có lẽ: “Mì này cứ xiên mãi không lên được, tay con mỏi quá.”
Nguyễn Ỷ liếc nhìn, phát hiện Nguyễn Nhung đang ăn mì Ý.
Mì Ý phải dùng nĩa cuộn lại rồi mới đưa vào miệng, đối với trẻ con chưa thể sử dụng thành thạo dụng cụ ăn uống thì quả thực có chút rắc rối.
Nhưng Nguyễn Ỷ đã từ chối yêu cầu của nó: “Nhung Nhung tự ăn đi.”
Nguyễn Nhung: “Nhưng con mệt lắm ạ.”
Nguyễn Ỷ nói với nó: “Con xem, anh trai bên cạnh con cũng tự ăn kìa.”
Nguyễn Nhung quay sang nhìn Bùi Thần Vũ bên cạnh.
Bùi Thần Vũ đang yên lặng thưởng thức một phần khoai tây nghiền sốt thịt bằm, dùng thìa múc từng thìa đưa vào miệng, hoàn toàn không có ý định nhờ giúp.
Tuy nhiên, Nguyễn Nhung bẩm sinh đã có tính cách nổi loạn, dù thấy cảnh này vẫn quay đầu nói với Nguyễn Ỷ: “Con không muốn giống anh trai, ba đút cho con đi.”
Tiếc là ba Nguyễn Ỷ của nó còn kiên định hơn, không hề nuông chiều nó: “Không được, con không ăn thì có thể nhịn.”
Nói xong, cậu tiếp tục thưởng thức thịt tôm, thong thả và tận hưởng.
Nguyễn Nhung: “...”
Huhu, quả nhiên ba không như trước đây nữa.
Hết cách, Nguyễn Nhung đành phải tự ra tay.
Nó dùng nĩa xiên mấy sợi mì, sau đó cố gắng xoay xoay.
Nhưng xoay mãi không lên được, thế là nó dứt khoát bỏ cuộc, chọn cách dí thẳng đầu vào gần đĩa, sau đó dùng nĩa trực tiếp vơ mì Ý vào miệng.
Khóe mắt Nguyễn Ỷ nhìn thấy cảnh này, miệng cười mỉm chi.
Đấy, không phải là có thể tự ăn sao?
Sau khi bữa tối kết thúc thì đến giờ nghỉ ngơi.
Nguyễn Ỷ dẫn Nguyễn Nhung lên lầu vào phòng ngủ.
Còn về Bùi Thần Vũ, tự nhiên có người giúp việc chăm sóc.
Nguyễn Ỷ không quản Bùi Thần Vũ.
Cậu biết con riêng có thể có tâm lý đề phòng mình, hơn nữa Bùi Thần Vũ có hướng tự kỷ, không dễ dàng thân thiết với người khác, nên cậu cũng không ép buộc, dù sao đôi bên cứ sống yên ổn là được.
Nguyễn Ỷ dẫn Nguyễn Nhung một mạch lên tầng hai.
Hồi chiều quản gia đã dẫn họ đến xem, phòng ngủ của hai ba con đã được dọn dẹp xong xuôi từ sớm.
Nguyễn Ỷ có một phòng ngủ siêu lớn, Nguyễn Nhung cũng có một phòng trẻ em riêng.
Nhưng đây là đêm đầu tiên ở nơi xa lạ, Nguyễn Nhung dù có tinh ranh đến đâu cũng không dám ngủ một mình, nó đòi ngủ chung với Nguyễn Ỷ.
Đối với yêu cầu hợp lý này, hiển nhiên Nguyễn Ỷ đồng ý.
Hai người vừa mới tắm xong, mặc bộ đồ ngủ mềm mại và ấm áp, cùng nhau lao lên chiếc giường lớn.
Nguyễn Nhung theo lệ cũ lăn vài vòng trên giường, sau đó lại phát hiện ra quyển truyện cổ tích trên tủ đầu giường.
Rõ ràng đây cũng là do quản gia đã đoán trước được hai ba con họ có thể sẽ ngủ cùng nhau nên đã cho người đặt ở đây.
Nguyễn Nhung cầm quyển truyện cổ tích trên cùng, sau đó đôi mắt long lanh nhìn Nguyễn Ỷ.
Dĩ nhiên Nguyễn Ỷ hiểu ý của nó: “Muốn nghe truyện trước khi ngủ đúng không?”
Nguyễn Nhung lập tức gật đầu, giọng sữa non nhấn nhá: “Vâng!”
Nguyễn Ỷ dựa vào đầu giường, mở rộng vòng tay về phía nó.
Nguyễn Nhung sà vào lòng Nguyễn Ỷ như một con chim nhỏ.
Nguyễn Ỷ một tay ôm bé con mềm mại, một tay lật mở quyển truyện cổ tích.
Đây là một cuốn truyện rất phù hợp cho trẻ nhỏ, bên trong không chỉ có chữ mà còn có rất nhiều tranh vẽ minh họa giúp trẻ dễ hiểu.
Nguyễn Ỷ lật trang đầu tiên, bắt đầu kể chuyện cho Nguyễn Nhung nghe.
Giọng kể chuyện của cậu êm dịu, nhẹ nhàng, vô cùng lôi cuốn.
Nguyễn Nhung nằm sấp trong lòng cậu, chẳng mấy chốc đã nghe đến say mê.
Hai ba con nép vào nhau dưới ánh đèn đầu giường ấm áp.
Rất nhanh, Nguyễn Nhung lật sang một trang khác.
Trang này kể về một loại thực phẩm.
Khoai lang tím.
Và có kèm theo hình ảnh minh họa.
Nguyễn Nhung nhìn vật thể trên hình trông giống hệt khoai lang nhưng lại có màu tím, trong đôi mắt to tròn hiện lên sự nghi hoặc.
Nguyễn Ỷ phát hiện ra điểm này, hỏi: “Sao vậy?”
Nguyễn Nhung tò mò hỏi: “Ba, khoai lang tím có phải là khoai lang vị nho không ạ?”
Vị nho?
Quả thật, màu tím khá giống màu nho.
Nguyễn Ỷ bật cười thành tiếng: “Khoai lang tím có vị gì à? Cái này phải để Nhung Nhung của chúng ta tự nếm thử mới biết được, hay là ngày mai ba bảo đầu bếp làm một ít khoai lang tím cho con ăn nhé?”
Nguyễn Nhung vô cùng mong đợi gật đầu: “Vâng ạ!”
Sau đó ngay đêm hôm ấy, Nguyễn Nhung đã có một giấc mơ ngọt ngào.
Trong mơ có rất nhiều rất nhiều nho tím, từng chùm từng chùm lớn tỏa ra hương thơm ngọt ngào quyến rũ.