Bùi Thần Vũ ngẩn ra một lúc, dường như đã chấp nhận cách nói này, sau đó gật đầu.
Tuy nhóc không thích nói chuyện, nhưng lại là một đứa trẻ có tính tình siêu tốt, không dễ dàng hờn dỗi.
Nguyễn Ỷ thấy vậy thở phào nhẹ nhõm.
Cậu còn sợ Bùi Thần Vũ sẽ khóc lóc ầm ĩ, may mà không sao, nếu không lần đầu gặp mặt đã chọc con người ta khóc thì kỳ cục quá.
Tiếp theo, mọi người đi theo đường cũ quay về biệt thự.
Nguyễn Ỷ dẫn hai đứa trẻ đi phía trước.
Nguyễn Ỷ luôn đi bộ với nhịp điệu không nhanh không chậm, toát ra một vẻ lười biếng và tùy hứng.
Hai đứa trẻ đi bên cạnh cậu, một cao một thấp.
Đứa thấp hơn hoạt bát hiếu động, thỉnh thoảng lại giẫm vào vũng nước.
Đứa cao hơn đi đứng đều tăm tắp quy củ, yên tĩnh, đúng chuẩn một đứa trẻ ngoan.
Không biết tại sao, hình ảnh một lớn hai nhỏ đi cùng nhau lại hài hòa đến lạ.
Lão quản gia đi theo sau nhìn cảnh này, vô cùng cảm khái.
Nếu Bùi tiên sinh nhà họ cũng ở đây, thì cảnh một nhà bốn người đi cùng nhau sẽ ấm áp biết bao.
Tiếc là Bùi tiên sinh của họ đã lâu lắm rồi không về nhà.
Mọi người trở lại biệt thự.
Bùi Thần Vũ bị ướt mưa, rất nhanh đã được người giúp việc đưa lên lầu tắm nước nóng.
Nguyễn Ỷ và Nguyễn Nhung đến ngồi trên sofa trong phòng khách.
Sofa ở đây vừa to vừa mềm, trên còn trải một lớp thảm lông mềm.
Nguyễn Nhung như một con mèo sữa, lăn qua lăn lại chơi đùa trên sofa.
Nguyễn Ỷ ngồi bên cạnh nghịch điện thoại.
Cuối cùng, Nguyễn Nhung chơi mệt, cạn kiệt năng lượng, lập tức yên tĩnh lại.
Lúc này, nó ngẩng đầu lên hỏi Nguyễn Ỷ: “Ba, ba có sợ không?”
Nguyễn Ỷ đặt điện thoại xuống, không hiểu chuyện gì xảy ra: “Sợ gì?”
Nguyễn Nhung: “Sợ ma ạ.”
Nguyễn Ỷ nghi hoặc: “Ma gì?”
Nguyễn Nhung nói rất ra dáng: “Ma đói.”
Nguyễn Ỷ phối hợp với trí tưởng tượng bay bổng của trẻ con: “Ma đói ở đâu?”
Nguyễn Nhung chìa ngón tay nhỏ chỉ vào mình: “Ở đây ạ.”
Nguyễn Ỷ trầm ngâm hai giây, tiếp đó bật cười thành tiếng: “Muốn ăn thì nói thẳng, đi đường vòng lớn như vậy làm gì?”
Nguyễn Nhung cong mắt cười với cậu, trông như một con mèo con đang nheo mắt.
Nguyễn Ỷ lại một lần nữa cảm thán.
Chẳng trách Nguyễn Nhung trong nguyên tác có lòng dạ độc ác, nhưng vẫn có một đám người bị vẻ ngoài của nó mê hoặc, sau đó quy phục dưới chân nó.
Chỉ với dáng vẻ vừa mê người vừa đáng yêu này, ai không buông lỏng cảnh giác chứ?
Quản gia bên cạnh cũng nghe được cuộc đối thoại của hai ba con, chủ động bước lên nói: “Nguyễn tiên sinh, bữa tối sắp chuẩn bị xong rồi, đợi Thần Vũ tiểu thiếu gia tắm xong xuống là có thể ăn cơm.”
Nguyễn Ỷ gật đầu: “Vâng.”
Hai mươi mấy phút sau, Bùi Thần Vũ được người giúp việc đưa xuống.
Nhóc đã tắm nước nóng, xua tan cái lạnh khi bị dầm mưa bên ngoài, cả người trông ấm áp hơn nhiều.
Nhóc mặc một bộ đồ ngủ bằng lông nhung màu xám, y như một con cún con mềm mại.
Quản gia thấy nhóc đã xuống, liền căn dặn người giúp việc: “Bắt đầu bữa tối đi.”
Mấy người giúp việc lập tức đi chuẩn bị.
Không lâu sau, Nguyễn Ỷ và hai đứa trẻ đến phòng ăn.
Phòng ăn siêu lớn, ước chừng gần một trăm mét vuông, xem ra được chuẩn bị theo tiêu chuẩn của một bữa tiệc.
Trong góc bày các loại cây xanh, trên tường cũng dán tranh, khắp nơi đều toát lên hơi thở nghệ thuật.
Chắc hẳn lúc đầu khi thiết kế căn biệt thự này, nhà thiết kế đã dồn rất nhiều tâm huyết vào từng chi tiết.
Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy là một chiếc bàn ăn hình chữ nhật, trên trải một tấm khăn trải bàn có hoa văn phức tạp, rèm cửa rủ xuống.
Mấy chiếc ly chân cao được đặt trên bàn ăn, giữa bàn còn có một bình hoa loa kèn tươi.
Không gian dùng bữa ở đây có thể sánh ngang với cung điện châu Âu.
Nguyễn Ỷ dẫn hai đứa trẻ ngồi vào bàn dài.
Sau khi ngồi vào chỗ, đầu bếp liền ra lệnh cho người giúp việc bưng món ăn lên.
Từng người giúp việc bưng khay đi vào, đặt các món ăn lên chiếc bàn ăn hình chữ nhật.
Từng món ăn đều là những sản vật quý hiếm tươi ngon nhất.
Nấm cục trắng với bánh mì nướng thủ công, sashimi cá ngừ vây xanh, tôm hùm xanh, trứng cá muối...
Toàn là những thứ trước đây Nguyễn Ỷ chỉ loáng thoáng nghe qua chứ chưa từng ăn.
Bây giờ những món ăn này được bày ra trước mặt cậu từng đĩa từng đĩa.
Một đầu bếp đi tới, đặc biệt giải thích cách ăn cho Nguyễn Ỷ.
Đợi đầu bếp nói xong là có thể bắt đầu ăn.
Đầu tiên Nguyễn Ỷ ăn một miếng bánh mì nướng.
Vừa đưa vào miệng, cậu đã phải trầm trồ.
Thì ra đây là bữa tối của hào môn ư? Quả nhiên nồng nặc mùi tiền.
Đầu tiên là những nguyên liệu này chắc chắn khác những gì thường thấy, tiếp theo là kỹ thuật của đầu bếp cũng rất tốt, ngay cả một miếng bánh mì nướng đơn giản cũng có thể tạo ra hương vị khác biệt.
Hai đứa trẻ cũng ăn rất vui.
Nguyễn Nhung vốn đã đói, thấy nhiều món ngon như vậy, liền giống như một con mèo con tham ăn, chỉ hận không thể nhét tất cả vào miệng mình.