Nguyễn Nhung bên cạnh có vẻ ngoài mềm mại đáng yêu.
Nó không hề sợ người lạ, đến nơi mới không những không sợ, đổi lại còn mở to đôi mắt đen, tò mò nhìn chỗ này, ngó chỗ kia.
Lúc này, lão quản gia bước lên phía trước, rất trang trọng chào hỏi Nguyễn Ỷ: “Nguyễn tiên sinh, chào mừng cậu đến với ngôi nhà này. Tôi là quản gia ở đây, sau này có gì cần căn dặn, cứ việc nói với tôi là được.”
Nguyễn Ỷ cười mỉm chi: “Cảm ơn.”
Cậu vốn đối nhân xử thế lịch sự, rất dễ khiến người khác có cảm giác thân thiết.
Quản gia lập tức phán đoán được chủ nhân mới này rất dễ chung sống, thái độ chân thành hơn một chút: “Nguyễn tiên sinh, mời đi theo tôi.”
“Vâng.”
Nguyễn Ỷ dắt Nguyễn Nhung vào biệt thự.
Căn biệt thự này nhìn từ bên ngoài đã ở đẳng cấp tác phẩm nghệ thuật, vào trong xem lại càng đèn đuốc sáng trưng, lộng lẫy huy hoàng.
Bên trong biệt thự vô cùng rộng rãi, sàn nhà bằng đá cẩm thạch sáng đến có thể soi gương, bất kỳ một món đồ trang trí nào bên trong cũng đều là đồ cổ.
Đèn chùm pha lê lộng lẫy chiếu xuống ánh sáng ấm áp, rọi lên cây xanh ở góc phòng.
Quản gia vừa dẫn họ vào trong, vừa giới thiệu.
Các tiện nghi trong biệt thự rất đầy đủ, những thứ thông thường như phòng khách, nhà bếp, phòng ăn thì không cần phải nói nhiều, ngoài ra còn có hồ bơi trong nhà, rạp chiếu phim gia đình, hầm rượu, v.v., đáp ứng mọi nhu cầu của chủ nhân.
Giới thiệu hết tầng một, quản gia lại dẫn họ theo cầu thang xoắn ốc lên tầng hai, bắt đầu giới thiệu phòng ngủ của họ...
Quản gia giới thiệu cho họ một lô một lốc, đây mới chỉ là cấu trúc bên trong biệt thự mà thôi, các tiện nghi ở toàn bộ trang viên còn phong phú hơn nữa, chỉ có điều phải đợi Nguyễn Ỷ và con trai ở lại, sau đó từ từ khám phá trong những ngày tiếp theo.
Trên môi Nguyễn Ỷ luôn nở nụ cười, cậu cảm thấy rất hài lòng với cuộc sống sau khi xuyên sách.
Sau khi giới thiệu xong, quản gia lại bổ sung với Nguyễn Ỷ: “Bùi tiên sinh không thường về nhà, Nguyễn tiên sinh, cậu cứ yên tâm ở lại đây là được. Dĩ nhiên, cậu cũng có thể liên lạc với Bùi tiên sinh để bồi đắp tình cảm cho đối phương...”
Có thể thấy, quản gia cũng biết Bùi tiên sinh nhà họ thực sự quá thờ ơ, ngày thường người lạ chớ lại gần, cũng chẳng thèm để ý tới đối tượng liên hôn.
Quản gia như đang cố gắng hỗ trợ cho Bùi tiên sinh nhà mình.
“Vâng, tôi biết rồi.” Nguyễn Ỷ ngoài mặt tươi cười gật đầu, nhưng trong lòng lập tức phủ nhận.
Cậu chẳng có lý do gì để đi liên lạc với một đối tượng liên hôn mà ngay cả mặt mũi cũng chưa từng gặp.
Sau khi dẫn Nguyễn Ỷ đi tìm hiểu sơ bộ về trang viên này, quản gia chuẩn bị cáo từ lui xuống.
Ai ngờ lúc này, một người giúp việc vội vã chạy tới: “Quản gia, không hay rồi, tiểu thiếu gia mất tích rồi.”
Quản gia lập tức nghiêm túc: “Sao lại mất tích được?”
Người giúp việc run rẩy: “Vừa nãy tiểu thiếu gia còn đang chơi trên bãi cỏ, ai ngờ chớp mắt một cái đã không biết đi đâu rồi.”
Khi cô ta nói, giọng cũng run lên.
Rõ ràng tiểu thiếu gia này quá tôn quý, nếu thật sự có mệnh hệ gì, không ai có thể gánh nổi.
Quan trọng là lúc này ngoài trời đã bắt đầu mưa lớn.
Nếu tiểu thiếu gia dầm mưa cảm lạnh, đám người làm trong biệt thự chắc chắn khó tránh khỏi bị trách phạt.
Nguyễn Ỷ nghe vậy rơi vào trầm tư.
Xem ra tiểu thiếu gia trong miệng người giúp việc chính là con của Bùi Tịch.
Cậu nhớ lại nội dung trong sách, hình như đứa bé đó tên Bùi Thần Vũ.
Nhưng cậu không quen thuộc với cuốn tiểu thuyết này lắm, trong đầu cũng chỉ có một vài thông tin mơ hồ.
Cậu chỉ biết mang máng đứa bé đó dường như có xu hướng tự kỷ nhẹ, ngày thường cũng không thích nói chuyện với người khác, thân thế có vẻ hơi phức tạp.
Nhưng nước trong hào môn quá sâu, cách làm của người thông minh là bớt hỏi chuyện bao đồng, nên cậu cũng không định đi tìm hiểu xem rốt cuộc nội tình là gì.
Chỉ là, không biết sao hôm nay đứa bé này lại đột nhiên chạy mất?
Bên cạnh, quản gia đã liên lạc với bên vệ sĩ để kiểm tra camera giám sát, đồng thời, ông ta ra lệnh cho người giúp việc mau chóng dẫn người đi tìm.
Tích tắc, trong biệt thự hỗn loạn như thời chiến.
Nếu vị tiểu thiếu gia cành vàng lá ngọc kia mà xảy ra chuyện thì rắc rối lớn.
Nguyễn Ỷ cũng chủ động đề nghị đi tìm đứa bé.
Cậu đã đến ngôi nhà này, tuy không định để ý đến chồng hờ kia, nhưng dù sao cũng vẫn phải tiếp xúc với đứa trẻ một chút.
Vừa hay nhân cơ hội hôm nay để làm quen.
Rất nhanh, Nguyễn Ỷ cũng cầm một chiếc ô ra ngoài.
Bên cạnh cậu còn có một Nguyễn Nhung đang cầm chiếc ô nhỏ.
Nguyễn Nhung hỏi cậu: “Ba, chúng ta đi tìm ai ạ?”
Nguyễn Ỷ: “Còn nhớ buổi sáng ba nói với con không? Trong nhà này có một đứa trẻ 4 tuổi, chúng ta đi tìm nhóc đó. Đúng rồi, nó lớn hơn con, con nên gọi là anh trai.”