Chương 3

Trong nguyên tác, chính vì Nguyễn Nhung không được ai quản từ nhỏ, cũng chẳng ai dạy nó cách sống bình thường, nên nó cứ mặc sức lớn lên theo bản năng, dẫn đến việc đi sai đường lạc lối, cuối cùng gây ra đại họa.

Nguyễn Ỷ đã đến đây thì tự nhiên sẽ tiếp nhận trách nhiệm với đứa trẻ này.

Cậu dự định sẽ từ từ uốn nắn, dẫn dắt nó trưởng thành.

Quả nhiên, Nguyễn Nhung nhìn cái vali, trong tiềm thức lại muốn lười biếng, dùng đôi mắt to tròn nhìn Nguyễn Ỷ: “Ba kéo giúp con được không ạ?”

Nguyễn Ỷ quyết định bắt đầu thay đổi Nguyễn Nhung từ những việc nhỏ nhất.

Thế là cậu nói với Nguyễn Nhung: “Không được, mình phải tự làm việc của mình.”

Nguyễn Nhung tiếp tục làm nũng: “Nhưng con kéo không nổi ạ.”

Hầu hết mọi người chắc chắn sẽ lung lay trước một bé con có đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm làm nũng.

Nhưng Nguyễn Ỷ không hề động lòng, nói tiếp: “Con thử xem sao? Nhung Nhung nhà chúng ta chắc chắn kéo được mà.”

Nguyễn Nhung thấy chiêu làm nũng không có tác dụng, đành phải làm theo.

Thực tế chứng minh, nó thừa sức kéo được chiếc vali này.

Nhưng sau khi kéo vali đi được hai bước, nó lại nhìn về phía Nguyễn Ỷ, cố gắng khiến ba thay đổi ý định.

Nhưng Nguyễn Ỷ không hề có phản ứng, thậm chí còn hỏi: “Sao không đi nữa?”

Nguyễn Nhung đành phải tiếp tục kéo về phía trước.

Nguyễn Ỷ đi theo sau nó, không ngừng khen ngợi.

“Wow, Nhung Nhung nhà chúng ta giỏi quá, làm được rồi này.”

“Nhung Nhung chính là bạn nhỏ lợi hại nhất trên đời này.”

“...”

Nguyễn Nhung lạc lối trong những lời khen, cứ thế hì hục hì hục, rất nhanh đã kéo cái vali nhỏ của mình ra đến ngoài đường lớn.

Nguyễn Ỷ thẳng thừng cho đủ giá trị tinh thần: “Wow, Nhung Nhung quả nhiên là đứa trẻ đỉnh của chóp!!”

Lần đầu tiên Nguyễn Nhung được trải nghiệm niềm vui tự hoàn thành một việc, nó đắc ý lắc lắc cái đầu nhỏ, tóc tơ trên đỉnh đầu cũng rung rinh theo.

Hai người ra đến đường lớn, quả nhiên phía trước có một chiếc Rolls-Royce màu đen đang đậu sẵn.

Chiếc xe này đến để đón Nguyễn Ỷ và con trai đến trang viên.

Người tới đón là tài xế của đại lão hào môn kia.

Đại lão kia trăm công nghìn việc, tất nhiên không thể nào đích thân tới đón một đối tượng liên hôn ngay cả mặt mũi cũng chưa từng gặp bao giờ.

Nguyễn Ỷ không thèm để tâm, cậu một tay kéo vali, một tay dắt bé con đi về phía chiếc Rolls-Royce.

Tài xế xuống xe, mở cửa cho họ: “Nguyễn tiên sinh, mời lên xe.”

Nguyễn Ỷ mỉm cười: “Cảm ơn.”

Cậu đối nhân xử thế rất lịch sự, khách khí.

Tài xế xua tay liên tục: “Nguyễn tiên sinh không cần khách sáo như vậy đâu ạ.”

Sau đó y giúp Nguyễn Ỷ cất vali hành lý.

Rất nhanh, chiếc Rolls-Royce khởi động, lăn bánh về phía trước.

Điểm đến tự nhiên là trang viên của đại lão kia.

Đại lão hào môn đó tên Bùi Tịch.

Ở cả thành phố S có thể nói là không ai không biết, không ai không hay Bùi Tịch, anh là một nhân vật thật sự đứng trên đỉnh kim tự tháp, vô số người có địa vị ở giới hào môn đổ xô theo đuổi.

Tuy nhiên, có lời đồn rằng người này lập dị, sáng nắng chiều mưa, người bình thường căn bản không thể đến gần.

Có thể tưởng tượng được, bất cứ ai liên hôn với một người quyền cao chức trọng như vậy, chắc chắn sẽ hoàn toàn bị phớt lờ, đừng mong bước vào được trái tim anh.

Dĩ nhiên, việc liên hôn có một lợi ích cực lớn là có tiền tiêu không hết, chỉ riêng trong thỏa thuận hôn nhân đã ghi rõ mỗi tháng đối phương sẽ trả sáu triệu tiền tiêu vặt.

Nguyễn Ỷ rất hài lòng với cuộc sống như vậy.

Chồng hờ không đoái hoài gì đến cậu, mỗi tháng chỉ việc chuyển sáu triệu tiền tiêu vặt, cậu không cần phải xử lý quan hệ vợ chồng, chỉ cần sống trong trang viên sang trọng tận hưởng cuộc đời là được.

Thử hỏi cuộc sống cá mặn nhàn rỗi như vậy, ai nỡ từ chối?

Xe chạy gần một tiếng đồng hồ mới đến được trang viên.

Trang viên này cực kỳ xa hoa, diện tích rất rộng, xe từ cánh cổng sắt đen lạnh lẽo đi vào, phong cảnh dọc đường đều được thu hết vào tầm mắt.

Bãi cỏ, hòn non bộ, đài phun nước... mỗi một cảnh trí đều được chế tác tinh xảo, không giống một nơi ở mà giống một khu nghỉ dưỡng hơn.

Chỉ có thể nói, thế giới của người có tiền vượt xa sức tưởng tượng.

Xe chạy dọc theo con đường trong trang viên một lúc lâu mới dừng lại trước một căn biệt thự ba tầng.

Tổng thể biệt thự màu trắng, nhìn từ bên ngoài quả thực là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo.

Lúc này, có một lão quản gia đang đứng trước cửa biệt thự, sau lưng còn có rất nhiều người giúp việc.

Rõ ràng, họ đã nhận được tin tức chủ nhân mới sắp chuyển vào nhà, nên đứng đây chờ đợi.

Nguyễn Ỷ dắt Nguyễn Nhung xuống xe.

Nguyễn Ỷ đã thay một bộ quần áo khác trước khi ra ngoài, lúc này cậu mặc áo len cao cổ, bên ngoài khoác áo gió màu kaki, thân hình thon dài thẳng tắp, có những đường nét cực kỳ bắt mắt.

Nhưng vẫn là gương mặt của cậu càng chói lọi hơn, tóc mái trước trán nhẹ nhàng bay bay, trên mặt mang theo ý cười trong trẻo, tựa như một vẻ đẹp tuyệt sắc trong ngày thu.