Chương 2

Nguyễn Ỷ phối hợp gật gù: “Chắc là vậy rồi.”

Nguyễn Nhung chấp nhận lý do này, vô cùng trân trọng ôm chiếc lá vào ngực, nhắm mắt lại, cảm động lắc lư thân hình nhỏ bé hai cái: “Lá ơi, cảm ơn bạn nhé.”

Nguyễn Ỷ cụp mắt nhìn bé con đáng yêu trước mặt, nội tâm dâng lên bùi ngùi.

Một bé con ngây thơ trong sáng làm sao!

Nhưng ai mà ngờ được bé con này lớn lên lại là một đại phản diện hô mưa gọi gió chứ?

Trong nguyên tác, Nguyễn Nhung từ nhỏ đã rất đáng yêu, làm nũng bán manh cái gì cũng biết, dù có làm sai cũng có thể mở to đôi mắt tròn xoe, đáng thương nhìn người khác, khiến người ta không nỡ trách mắng.

Tuy nhiên, bé con này lại là một cái bánh trôi trôi nhân mè đen, bề ngoài càng mềm trắng trẻo bao nhiêu, bên trong lại càng đen tối bấy nhiêu.

Sau khi trưởng thành, người ngoài đều nhận xét rằng, nụ cười của nó càng rạng rỡ bao nhiêu, ra tay lại càng tàn nhẫn bấy nhiêu.

Dĩ nhiên, là nhân vật phản diện trong truyện, cuối cùng Nguyễn Nhung cũng chẳng có kết cục tốt đẹp cho cam và nhận lấy cái chết thê thảm.

Nhưng bây giờ Nguyễn Ỷ đã xuyên đến đây.

Cậu đã trở thành ba của Nguyễn Nhung, vậy thì cậu sẽ không ngồi yên nhìn bi kịch tương lai của Nguyễn Nhung xảy ra.

Cậu sẽ bồi dưỡng Nguyễn Nhung thật tốt từ nhỏ, cố gắng để Nguyễn Nhung lớn lên trở thành một bé con ngoan ngoãn, có xuất thân gia đình tốt, lý lịch trong sạch.

Sau khi kiên định với niềm tin sẽ nuôi con thật tốt, Nguyễn Ỷ lại nói với Nguyễn Nhung một chuyện khác: “Đúng rồi Nhung Nhung, ba thương lượng với con một chuyện, ba chuẩn bị đưa con đến một ngôi nhà mới để sống, con có đồng ý không?”

Nguyễn Nhung chớp chớp mắt: “Nhà mới ạ?”

Nguyễn Ỷ: “Đúng, đến lúc đó chúng ta sẽ sống chung với một chú khác. À đúng rồi, chú ấy cũng có một đứa con, lớn hơn con một chút, bây giờ đã 4 tuổi rồi. Nếu con đến nhà đó, đứa bé đó sẽ là anh trai của con, sau này các con có thể chơi cùng nhau.”

Nguyễn Nhung có vẻ suy tư.

Một lát sau, nó trả lời: “Được ạ.”

Nguyễn Ỷ hơi bất ngờ: “Con đồng ý luôn sao?”

Nguyễn Nhung cười híp mắt: “Tại con cảm thấy rất vui ạ.”

Nguyễn Ỷ không khỏi cảm thán.

Phải rồi, xuất phát điểm cho mọi hành động của Nguyễn Nhung đều là vì vui, lớn lên cũng y hệt như vậy.

Nó làm việc có khi chẳng cần logic sâu xa, đơn thuần chỉ vì đơn giản là thấy thú vị.

Nhưng dù sao Nguyễn Nhung đã đồng ý đi, Nguyễn Ỷ cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Nhung Nhung ngoan quá.”

Nếu nó không chịu đi, cậu còn phải nghĩ cách khác, giờ thì tốt rồi.

Thấy ba cười, Nguyễn Nhung cũng vui lây, thuận đà muốn nhào vào lòng Nguyễn Ỷ.

Nhưng lúc này, Nguyễn Ỷ lại dựa vào gốc cây, chìa một tay ra chặn trán nó, không cho nó tiến tới: “Chậc, người con nhiều bụi quá, y như một con mèo nhỏ bẩn thỉu vậy, đi tắm trước đã.”

Nguyễn Nhung không chịu, “ao ao” giãy giụa hai cái, lần này rất giống một con mèo con tinh nghịch.

Nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể lại gần Nguyễn Ỷ.

Nguyễn Nhung nhận ra mình không chống lại được ba, đành phải ngoan ngoãn đứng yên.

Nguyễn Ỷ thấy nó không động đậy nữa, lúc này mới thu tay về: “Đi thôi, vào nhà tắm.”

Nói rồi, cậu đi trước một bước vào nhà.

Nguyễn Nhung “ưm” một tiếng, bước những bước chân ngắn cũn, lon ton chạy theo sau.

Nó cảm thấy ba của hôm nay dường như không giống ngày thường, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

Nguyễn Ỷ đưa Nguyễn Nhung về phòng tắm rửa.

Bé con vừa nãy còn lấm lem bụi bặm, sau khi tắm xong lập tức trông như mới.

Gương mặt mũm mĩm bị hơi nước nóng hun hơi ửng hồng, trông như một cái bánh trôi nhỏ mới ra lò, khiến người ta muốn cắn một miếng.

Nguyễn Ỷ thay cho nó một bộ quần yếm.

Quần yếm làm bằng chất liệu jean, phần bụng có một cái túi lớn, trên quai vai bên trái còn có một con gấu bông nhỏ.

Vốn dĩ Nguyễn Nhung đã có vẻ ngoài rất đáng yêu, sau khi mặc bộ quần yếm này vào lại càng giống như một đứa trẻ trong hoạt hình, vừa chibi vừa moe.

Nguyễn Ỷ hài lòng quan sát nhan sắc của con trai mình một lúc rồi nói: “Chiều nay chúng ta xuất phát đến nhà mới, giờ vẫn còn sớm...”

Cậu hỏi Nguyễn Nhung: “Con ngủ trưa không?”

Nguyễn Nhung lắc đầu nguầy nguậy: “Không đúng.”

Nguyễn Ỷ ngơ ngác: “Cái gì không đúng?”

Nguyễn Nhung cười híp mắt: “Con ba tuổi.”

Nguyễn Ỷ phản ứng mất hai giây rồi bật cười thành tiếng.

Con trai cậu sao mà đáng yêu thế này? Tốc độ bắt bẻ này cũng tuyệt thật!

Nhưng cuối cùng, cả Nguyễn Ỷ và Nguyễn Nhung vẫn ai về phòng nấy ngủ một giấc.

Tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái.

Nguyễn Ỷ bắt đầu thu dọn đồ đạc, lát nữa xe đến đón họ sẽ tới.

Rất nhanh cậu đã sắp xếp được hai chiếc vali.

Một lớn một nhỏ, chiếc nhỏ là của Nguyễn Nhung.

Nguyễn Ỷ đưa cái vali nhỏ cho Nguyễn Nhung: “Nào, Nhung Nhung tự kéo vali của mình nhé.”

Nguyễn Nhung thì vấp phải trắc trở cuộc đời, cả ngày cứ sống vật vờ, chẳng quan tâm dạy dỗ đứa trẻ tử tế, chưa từng bảo nó nên làm gì và không nên làm gì.