Sớm muộn gì cậu cũng cười chết vì con trai mình mất thôi.
Thì đúng là mở mắt to thật.
Nhưng Nguyễn Ỷ vẫn nhấn mạnh: “Con nhìn thế thì sao mà biết được, hay là hai ba con mình mỗi người ăn thử một quả đi.”
Nói rồi cậu kiễng chân hái hai quả xuống.
Quả này có vẻ rất tươi và sạch sẽ, có thể ăn ngay được.
Nguyễn Ỷ đưa một quả cho Nguyễn Nhung: “Nào, ăn thử xem.”
Nguyễn Nhung cảm thấy quả này chắc không ngon lắm, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn nhận lấy và cắn thử một miếng kiểm tra.
Giây tiếp theo, mắt nó sáng rực.
Hóa ra quả này ngon thế cơ á!
Nguyễn Ỷ nhìn phản ứng của nó thì bật cười: “Giờ biết chưa? Có những thứ không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được.”
Nguyễn Nhung gật đầu lia lịa như đã hiểu ra chân lý, sau đó lại cắn một miếng lớn.
Nguyễn Ỷ cũng bắt đầu thưởng thức.
Quả này quả thực rất ngon, vị hơi giống táo nhưng không hẳn là táo, chẳng biết có phải giống lai tạo mới không, nhiều nước, chua chua ngọt ngọt rất bắt miệng.
Hai ba con ăn xong, Nguyễn Ỷ lại hái thêm một quả nữa, nhưng lần này không phải để cho họ ăn.
Cậu đưa quả cho Nguyễn Nhung: “Nào, con mang một quả về cho anh trai đi.”
Nhờ sự hướng dẫn của Nguyễn Ỷ, Nguyễn Nhung hiểu ý ngay: “Đúng rồi ha, anh trai cũng cần ăn quả.”
Tiếp đó, nó nói thêm: “Anh trai được ăn quả này chắc chắn sẽ vui lắm.”
Nghe câu trả lời này, lòng Nguyễn Ỷ mềm nhũn, không kìm được xoa đầu Nguyễn Nhung: “Nhung Nhung nhà mình ngoan thật đấy.”
Nguyễn Nhung đúng là em bé khiến người ta vừa yêu vừa hận, lúc nghịch ngợm làm người ta phát điên, nhưng một khi đã ngoan ngoãn đáng yêu lại khiến tim người ta tan chảy.
Thế là Nguyễn Nhung cầm quả đó chạy về biệt thự.
Lúc về đến nơi, Bùi Thần Vũ vẫn còn đang ngồi trên sofa đọc sách, phải nói là khả năng tập trung của nhóc con này quá đỉnh.
Nguyễn Nhung chạy bạch bạch bạch về phía Bùi Thần Vũ: “Anh trai, cho anh ăn quả này nè!”
Giọng sữa non ngọt ngào vang vọng khắp phòng khách.
Bùi Thần Vũ đầy khó hiểu ngẩng đầu lên, sau đó nhìn thấy Nguyễn Nhung nhiệt tình như lửa đang lao về phía mình, tay còn giơ một quả đỏ lớn.
Trong lúc Bùi Thần Vũ còn chưa biết phải phản ứng ra sao thì Nguyễn Nhung đã chạy một mạch đến ngay trước mặt nhóc.
Bùi Thần Vũ cứng người.
Lúc này, hai mắt Nguyễn Nhung cong cong, hớn hở nói: “Anh trai, cái này cho anh ăn đấy, ngon lắm luôn.”
Bùi Thần Vũ bất giác muốn từ chối: “Không...”
Giọng nói hơi nhỏ và khàn khàn, nhưng ý từ chối rất rõ ràng.
Thế nhưng giây tiếp theo, sắc mặt Nguyễn Nhung thay đổi hẳn, vừa nãy còn đang cười tươi rói, bây giờ trông đã tội nghiệp vô cùng, trong đôi mắt to tròn dường như còn dâng lên một tầng nước.
Bùi Thần Vũ nào biết Nguyễn Nhung là một nhóc con trời sinh đã giỏi diễn xuất, cứ tưởng vì mình từ chối đã làm tổn thương trái tim bé bỏng của đứa em trai này thật, thế là gần như hoảng loạn đưa tay nhận quả từ tay Nguyễn Nhung.
Nào ngờ đúng lúc này, vẻ mặt đáng thương của Nguyễn Nhung biến mất sạch sẽ, mắt lại cười cong cong: “Ăn lẹ đi, ăn lẹ đi, ngon lắm đó.”
Bùi Thần Vũ rõ ràng bị tốc độ lật mặt nhanh như chớp của Nguyễn Nhung gây sốc, nhất thời không phản ứng kịp.
Một lúc lâu sau, dưới sự thúc giục của Nguyễn Nhung, nhóc mới thử cắn một miếng, có lẽ được dòng nước ngọt ngào làm dịu cổ họng, giọng nói của nhóc không còn khàn như ban nãy: “Cảm ơn.”
“Hong có chi.”
Nguyễn Nhung xua xua tay, sau đó ra dáng như một ông cụ non, chắp hai tay sau mông, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Bùi Thần Vũ ăn quả, vẻ mặt tràn đầy niềm vui của người đi đút ăn.
Tội nghiệp Bùi Thần Vũ vốn là một đứa trẻ không giỏi giao tiếp, bị ánh mắt nhiệt tình như vậy nhìn chằm chằm, nhất thời lúng túng đến mức chân tay không biết để đâu cho phải.
Cách đó không xa, Nguyễn Ỷ nhìn cảnh này cười không ngậm được mồm.
Nhưng thế này cũng tốt, hai đứa nhỏ có thể xích lại gần nhau hơn.
Dù sao sau này cũng sống chung dưới một mái nhà, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, chẳng lẽ cứ giữ mãi mối quan hệ gượng gạo thế kia.
Đến chiều, Nguyễn Ỷ cần ra ngoài một chuyến.
Hôm qua cậu và Nguyễn Nhung chuyển đến đây chỉ mang theo hai cái vali, còn rất nhiều đồ đạc chưa mang theo nên định quay về lấy nốt.
Quản gia nghe chuyện này lập tức sắp xếp xe cho Nguyễn Ỷ, còn cử thêm bốn người đi theo cậu để dọn hành lý.
Phải nói là hiệu suất cực cao.
Có người giúp đỡ, Nguyễn Ỷ đương nhiên rất vui vẻ đồng ý.
Trước khi ra ngoài, cậu hỏi Nguyễn Nhung xem có thể ở lại trang viên một mình được không.
Nguyễn Nhung chẳng cần suy nghĩ, đồng ý ngay tắp lự.
Khả năng thích nghi của nó siêu mạnh, chỉ qua một ngày đã quen với cuộc sống trong trang viên, cho dù Nguyễn Ỷ có rời đi nửa ngày cũng chẳng sao.
Nguyễn Ỷ yên tâm xoa đầu nhóc con, sau đó ra khỏi cửa.
Chẳng bao lâu sau, Nguyễn Ỷ cùng bốn người giúp việc quay lại căn nhà nhỏ kiểu Tây của nguyên chủ.