Chương 1

Thành phố S, đầu thu.

Phòng vệ sinh.

Nguyễn Ỷ đứng trước bồn rửa tay, đưa tay quệt lớp hơi nước mờ mịt trên mặt gương, sau đó chăm chú ngắm nhìn người phản chiếu trong đó.

Gương mặt trong gương ấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Gần như giống hệt kiếp trước của cậu, chỉ có vài nét khác biệt rất nhỏ.

Nước da trắng ngần, ngũ quan nổi bật, nét nào cũng hài hòa đến độ hoàn hảo.

Đặc biệt là đôi mắt kia, sau khi rửa mặt dường như còn vương lại một tầng hơi nước mông lung. Lúc không cười trông thật lạnh lùng, xa cách, nhưng khi cười lên lại toát vẻ thâm tình quyến luyến.

Một vẻ đẹp mười phân vẹn mười.

Cậu chưa từng nghĩ có ngày chuyện xuyên sách lại vận vào người mình.

Cậu chỉ nhớ mình gặp tai nạn, tiếp đó mở mắt ra đã đến thế giới xa lạ này.

Một cơn chóng mặt ập đến, những thông tin hỗn loạn tràn vào đầu Nguyễn Ỷ.

Cậu biết mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết hào môn và trở thành một nhân vật pháo hôi liên hôn với đại lão hào môn.

Nhân vật pháo hôi trong nguyên tác có hai đặc điểm lớn: xinh đẹp nhưng não rỗng, là đối tượng liên hôn không thể nào thích hợp hơn.

Cũng chính vì vậy đại lão hào môn mới chọn cậu, nói trắng ra là cậu vừa có thể làm bộ mặt trang trí, lại vừa dễ khống chế, sau này dù có bị đá ra khỏi nhà cũng không thể gây phiền toái.

Về điểm này, nội tâm Nguyễn Ỷ chẳng mảy may dao động.

Đã là người chết đi sống lại sau vụ tai nạn giao thông, cậu đâu còn tâm trí để so đo mấy chuyện vụn vặt.

Thực ra, cậu khá hài lòng với cuộc liên hôn này. Nó giúp tránh được mấy rắc rối tình cảm không cần thiết, tốt cho cả đôi bên.

Tuy nhiên, trước mắt cậu cần phải tìm được nhóc con nhà mình đã.

Đúng vậy, trước đây nguyên chủ đã nhận nuôi một đứa trẻ.

Hiện đứa bé này đã hơn 3 tuổi, hoạt bát lanh lợi, mới bây lớn đã biết mưu ma chước quỷ.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ỷ xoay người rời phòng vệ sinh.

Bước ra ngoài, đập vào mắt cậu là phòng ngủ xa lạ, diện tích không lớn nhưng được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp. Tấm rèm cửa màu xanh nhạt bị gió thổi tung lên rồi lại nhẹ nhàng hạ xuống.

Nguyễn Ỷ tiếp tục đi ra, rất nhanh đã ra khỏi nhà.

Nơi cậu đang ở là một căn biệt thự kiểu Tây độc lập, bên ngoài có một khoảng sân nhỏ.

Bây giờ đang là đầu thu, ánh nắng chan hoà rải xuống những vệt sáng vàng óng.

Nguyễn Ỷ mặc áo len màu trắng kem oversize, chất liệu mềm mại, rất hợp với khí chất lười biếng của cậu.

Cậu hơi sợ lạnh nên rụt tay vào trong ống tay áo, chỉ để đầu ngón tay trắng nõn, thon dài thò ra.

Khi Nguyễn Ỷ bước ra ngoài, một cơn gió thoảng qua.

Hàng mi dày của cậu chớp nhẹ tựa như cánh bướm lay động trên cánh hoa.

Cậu thong thả dạo bước ra sân, nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy nhóc con đâu, bèn cất tiếng gọi: “Nguyễn Nhung?”

Trong trí nhớ của cậu, đứa bé mà nguyên chủ nhận nuôi có cái tên đó.

Không ai trả lời, chỉ có tiếng gió thổi qua.

Nguyễn Ỷ lại gọi thêm lần nữa.

Giọng cậu rất hay, từng sợi từng sợi trôi đi trong gió thu khiến lòng người xao xuyến.

Vẫn không ai đáp lại.

Nguyễn Ỷ lấy làm lạ, bé con này đi đâu rồi?

Theo trí nhớ, cậu nhớ đứa bé này đang chơi ngoài sân mà.

Nhưng rất nhanh, Nguyễn Ỷ phát hiện ra manh mối dưới một gốc cây.

Dưới gốc cây đó, dường như có sinh vật sống nào đó đang cử động.

Đến gần xem, một con gấu nhỏ tròn ủm... không đúng, một bé con loài người tròn trịa đang nằm sấp dưới gốc cây lớn.

Bé con này mặc một bộ đồ liền thân hình gấu nhỏ màu nâu, trên đầu có hai cái tai gấu, sau mông còn có một cái đuôi hình cầu.

Nó nhỏ xíu, bộ quần áo hòa làm một với đám lá rụng xung quanh nên mới không bị phát hiện.

Nguyễn Ỷ thấy cảnh này, cất tiếng gọi: “Nguyễn Nhung?”

Cuối cùng bé con cũng có động tĩnh, ngẩng cái đầu nhỏ lên để lộ một gương mặt tròn trịa trắng trẻo.

Điều khiến người ta rung động nhất là đôi mắt đen to sáng lấp lánh.

Nguyễn Ỷ nhìn bé con được chạm khắc tinh xảo trước mặt, trong lòng thoáng chốc mềm đi.

Quả nhiên, không ai có thể từ chối một bé con loài người đáng yêu như vậy.

Đứa bé nhìn cậu vài giây, vừa mở miệng đã là giọng sữa non: “Ba, ba đang tìm con ạ?”

Vừa hỏi, nó vừa chớp chớp đôi mắt to.

Nguyễn Ỷ gật đầu, hỏi: “Vừa nãy con nằm rạp dưới đất làm gì thế?”

Nguyễn Nhung từ dưới đất bò dậy, sau đó giơ một chiếc lá xanh lên trước mặt Nguyễn Ỷ: “Con đang xem lá ạ.”

Nguyễn Ỷ thuận thế hỏi: “Hửm? Lá thì sao?”

Nguyễn Nhung nghiêng đầu thắc mắc: “Chiếc lá này còn trẻ như vậy, tại sao lại rụng ạ?”

Nguyễn Ỷ đơ cái mặt ra.

Lá còn trẻ?

Đúng thật, chiếc lá này vẫn còn xanh ngắt, nó trẻ hơn những chiếc lá vàng rụng xung quanh rất nhiều.

Nguyễn Ỷ phì cười trước lời nói ngây ngô của trẻ con: “Thế con nghĩ tại sao nó lại rụng xuống?”

Nguyễn Nhung suy nghĩ một chút rồi đáp: “Chắc chắn là nó rụng xuống để chơi với con đấy ạ.”