Bàn tay Giang Tuyết Hòa đang đặt trên trán nàng khựng lại vì hành động của nàng. Hắn suy nghĩ một lát rồi đổi góc độ, nhẹ nhàng áp ngón tay từ bên cạnh lên trán nàng, tiếp tục truyền linh lực.
Tiểu Anh thật ngoan.
Không khóc, cũng không la hét nữa. Ngủ say sưa và ngọt ngào.
Thường ngày, sư phụ cũng đối diện với một Tiểu Anh ngoan ngoãn thế này sao?
Nhưng nếu mình là kẻ xấu, tiểu sư muội cứ dễ dàng tin người như vậy, lỡ bị bắt nạt thì phải làm sao? Lẽ nào sư phụ không dạy sư muội bất cứ điều gì ư?
Trong lòng Giang Tuyết Hòa bất giác nảy sinh vài lời trách móc với vị sư phụ hiếm khi gặp mặt của mình.
Nhưng rồi hắn lại nghĩ: Trước kia nàng đi theo sư phụ, bây giờ thì đi theo mình, sau này sẽ được nhị sư huynh đến đón đi, có lẽ còn được vào Ngọc Kinh Môn, nhận được sự bảo bọc của một đại môn phái như vậy... Hắn cũng không cần phải quá lo lắng cho sư muội.
Có điều, bây giờ phải làm sao với sư muội đây?
Tại sao nhị sư đệ mãi vẫn chưa đến đón muội ấy? Khi nào mình mới có thể rời đi?
Mấy ngày ở cùng sư muội, những bí ẩn trên người mình dường như đã khiến nàng sinh lòng nghi hoặc. Đợi nàng tỉnh lại, e là hắn khó tránh khỏi việc phải giải thích một phen.
Thế nhưng, so với những chuyện đó, có một việc mà Giang Tuyết Hòa nghĩ đến nhiều nhất—
Sau khi Toan Dữ chết, uế khí quay trở lại đất trời, oán khí cũng tiêu tan. Nhờ vào công đức này, sức mạnh của đạo phù chú đang trấn áp hắn đã yếu đi vài phần.
Nói cách khác, sự trói buộc của đạo phù chú đối với hắn đã bớt đi một tầng, hắn có thể khôi phục lại một vài thứ…
Hắn nên khôi phục giọng nói trước, hay là dung mạo, hoặc là chữa lành vết thương trên tay trước đây?
Giang Tuyết Hòa nhớ lại ánh mắt tò mò, tròn xoe của cô gái nhỏ khi một góc mũ trùm của hắn bị tốc lên.
Vậy thì, cứ khôi phục một phần dung mạo trước đã.
-
Hắn đã quen độc hành một mình. Cảm giác đột nhiên có thêm một tiểu sư muội cần chăm sóc, kể ra cũng thật thú vị.
-
Đề Anh đã ngủ một giấc thật dài, thật no say.
Nàng bị mắc kẹt trong cơn ác mộng cũ về năm mười tuổi, vốn dĩ sợ đến chết khϊếp, khóc đến thương tâm, thì đột nhiên, giữa đất trời đổ xuống một trận tuyết trắng xóa.
Cơn tuyết ấy đã vùi lấp cả ngôi làng trong mộng.
Bầu trời vàng vọt tối sầm lại, núi non xanh biếc chìm trong tĩnh lặng mông lung. Từng đàn quạ vỗ cánh, xoay vòng rồi bay đi. Chỉ còn lại một mình Đề Anh đứng giữa đêm đông lạnh giá, ngẩng đầu ngắm tuyết rơi.
Nàng không cảm thấy tuyết lạnh buốt. Nàng thích tuyết.
Những bông tuyết dịu dàng, lất phất bay cứ rơi mãi trong giấc mơ của nàng, và ngay trong mơ, nàng cũng đã ngủ một giấc thật ngon. Đến nỗi khi tỉnh lại, Đề Anh cảm thấy linh lực trong người dồi dào chưa từng thấy, khiến nàng vui mừng khôn xiết.
Ủa, chẳng lẽ tu vi của mình đã tăng lên rồi sao?
Đề Anh lăn một vòng rồi ngồi bật dậy trên giường, vội vàng tiến vào thức hải của mình để kiểm tra. Nhưng rồi nàng lại thất vọng đi ra, phụng phịu ngồi một mình trong lều hờn dỗi: Nàng biết ngay mà, cái tu vi cùi bắp này của mình, muốn đột phá đúng là khó như lên trời.
Đề Anh tự giận dỗi một lúc, rồi chợt nghe thấy tiếng sột soạt lật giở thứ gì đó ở bên ngoài.
Nàng chớp chớp mắt, vén một góc lều lên, thò đầu ra ngoài nhìn—tấm bình phong ngăn cách giữa gian trong và gian ngoài được làm bằng chất liệu rất mỏng, thế nên từ trên giường, Đề Anh có thể nhìn thấy rõ bóng người cao ráo trong chiếc áo choàng có mũ trùm.
Cái bóng ấy đang ngồi bên một chiếc bàn, không biết là đang viết chữ hay đọc sách, dáng vẻ tĩnh lặng và tao nhã như một bức tranh.
Trong một khoảnh khắc, Đề Anh đã nhìn đến ngẩn người.
Khi tỉnh dậy, người ta thường sẽ nhanh chóng quên đi ác mộng. Có lẽ, khoảnh khắc mà người ta nhớ rõ nhất về cơn ác mộng chính là lúc vừa mở mắt ra.
Và ngay trong khoảnh khắc vừa tỉnh giấc ấy, Đề Anh đã nhìn thấy bóng của Giang Tuyết Hòa qua tấm bình phong—
Những mảnh ký ức vụn vặt, thoáng qua trong mơ chợt ùa về.
Khi thì là ma nữ Đề Anh trong hang động và vị sư huynh tiên nhân bị giam cầm; khi thì là đại trận trong giấc mơ thứ hai, và tuyết bay ngập trời…
Đề Anh chậm chạp nhận ra: Hình như nàng đã mơ thấy sư huynh…
Hình như… trong lần đến rừng Ngũ Độc, lần đầu tiên linh lực mất kiểm soát, nàng cũng đã mơ thấy sư huynh.
Chuyện gì thế này?
Bây giờ nghĩ lại, cảnh tượng trong mơ cũng không còn rõ nét như lúc ban đầu nữa, mà đã bắt đầu trở nên mơ hồ.
Đề Anh nhíu mày, bắt đầu tức giận với cái "Đại Mộng Chú".
Nàng biết ngay mà, cái thuật pháp này có vấn đề lắm. Lúc thì khiến nàng bị truy sát, lúc thì khiến nàng gặp ác mộng, lúc lại khiến gã sư huynh trời ơi đất hỡi kia xuất hiện trong mơ. Thật tình chứ, dựa vào cái gì mà nàng phải mơ thấy hắn chứ?
Vả lại, mơ thì cũng mơ rồi… nhưng bây giờ nàng chỉ nhớ mang máng cái gì mà ma, cái gì mà tiên, rồi quan hệ sư huynh muội gì đó rất kỳ quặc… Nhưng trên đời này làm gì có ma chứ.
Hừ!