Chương 33: Nàng nhát gan đến thế

Ta là Trần Đại, không phải là Toan Dữ. Ta và nữ tử này không thù không oán, nàng là đệ tử tiên môn... Ta chỉ cần lặng lẽ đi qua, cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nàng nữa.

Nhưng số phận lại luôn thích trêu đùa con người.

Thiếu nữ áo đỏ đó, không ai khác chính là Hoa Thời đến từ Ngọc Kinh Môn.

Hoa Thời đang đi trong thôn làng của người phàm, vì không rành đường nên loay hoay mãi mà vẫn chưa tìm thấy lối vào rừng Ngũ Độc.

Đúng lúc nàng ta đang tìm đường, ngọc điệp trong tay bỗng nhận được tin nhắn mới nhất: “Sư tỷ, tỷ đang ở đâu vậy? Hồn đăng của sư môn cho thấy con Toan Dữ kia đã chết rồi, không phải là bị tỷ tìm thấy rồi gϊếŧ luôn rồi đấy chứ?”

Hoa Thời nhíu mày.

Nàng ta chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, trong lòng lại càng thêm sốt ruột muốn đến rừng Ngũ Độc để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hoa Thời bèn gọi Trần Đại lại: “Này!”

Trần Đại cứng đờ cả người, quay đầu lại.

Đôi mắt hoa đào của Hoa Thời lướt qua gương mặt có phần rụt rè của thiếu niên.

Ánh mắt của Hoa Thời vốn không vướng bụi trần, nàng ta chỉ tùy ý liếc một cái rồi dời đi ngay.

Hoa Thời hỏi: “Rừng Ngũ Độc đi lối nào?”

Trần Đại im lặng một thoáng rồi chỉ đường cho nàng.

Hoa Thời gật đầu.

Ngay khi Trần Đại vừa quay lưng đi, một nén vàng từ phía sau bay tới, đập trúng vào gáy hắn ta. Hắn ta quay lại thì thấy nữ tử tiên môn kiêu ngạo kia đã ngự kiếm bay đi.

Nữ tử kia kiêu ngạo nói: “Quà cảm ơn đấy, cầm lấy đi.”

Trần Đại cúi đầu, nhìn thỏi vàng bị ném trên mặt đất.

Lòng hắn ta ngổn ngang trăm mối.

Nữ tử mà hắn ta đã oán hận suốt năm năm trời, thực ra lại chẳng có chút quan hệ gì với hắn ta. Nhưng nếu không phải vì nàng, Toan Dữ đã không hoán đổi linh hồn với hắn ta. Và hắn ta cũng đã không phải chịu tội suốt năm năm...

Vậy mà, nữ tử này thậm chí còn không hề quen biết hắn ta.

Thật hoang đường làm sao.

Trần Đại ngồi xổm xuống, nhặt thỏi vàng lên, nhìn nó hồi lâu, nắm tay càng lúc càng siết chặt.

Một cảm xúc lạ lùng dâng lên trong l*иg ngực non nớt của hắn ta thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn ta, khiến chúng vừa lạnh buốt lại vừa nóng rực. Mãi về sau này hắn ta mới hiểu, cảm xúc đó được gọi là “không cam lòng”.

**

Sau khi trời tối, Giang Tuyết Hòa đi xuyên qua rừng Ngũ Độc.

Hắn đã thay một bộ áo bào trắng như tuyết, và để tránh dọa người khác, hắn vẫn đội mũ trùm đầu. Hắn đến rừng Ngũ Độc để giúp vị tiểu sư muội đã hôn mê bất tỉnh kia giải quyết một vài chuyện.

Tiểu sư muội không biết đã dùng chú thuật kỳ quái gì lên chính mình, khiến máu ở bụng cứ chảy không ngừng. Giang Tuyết Hòa muốn kiểm tra giúp, nhưng lại ngại vì nam nữ khác biệt nên không dám đường đột. Tiểu sư muội đã bắt hắn phải thề sẽ giúp mình, rồi lắp bắp kể cho hắn nghe nơi nàng đã vứt xác kẻ truy sát.

Đề Anh lúc này vô cùng căng thẳng: Tuyệt đối không thể để người của Ngọc Kinh Môn phát hiện ra mình là một đứa nhóc xấu xa chuyên đi gϊếŧ người bừa bãi.

Giữa đêm hôm ấy, Giang Tuyết Hòa dạo bước trong rừng Ngũ Độc, ống tay áo bào trắng tung bay như tuyết. Hắn vừa tìm kiếm những thi thể kia, vừa suy ngẫm xem những kẻ truy sát tiểu sư muội rốt cuộc là những ai.

Quả thật, thân phận của Giang Tuyết Hòa vô cùng đặc biệt.

Hắn chưa từng được sư phụ nuôi dạy một ngày nào, thế nên hắn hoàn toàn không biết sư phụ và tiểu sư muội đã đắc tội với những ai. Nhưng cũng chẳng sao cả, vì giờ đây chuyện đã đến tay hắn, tất nhiên hắn sẽ xử lý gọn gẽ đám người truy sát này.

Kể từ khi Toan Dữ chết, trận pháp của rừng Ngũ Độc đã bị phá vỡ. Lũ Uế Quỷ lảng vảng nơi đây cũng vì thế mà mất đi kẻ cầm đầu, trở nên hỗn loạn như một đàn ruồi không đầu.

Hễ chạm mặt chúng, Giang Tuyết Hòa liền ra tay diệt trừ.

Cứ thế, hắn đi một đường, gϊếŧ một đường. Tà áo bào trắng phiêu dật, nhưng phía sau lưng đã là một con đường nhuốm đầy máu đỏ.

Cuối cùng, Giang Tuyết Hòa cũng tìm thấy nơi Đề Anh vứt xác đêm qua: hơn chục nam nữ trẻ tuổi nằm ngổn ngang trên mặt đất, ánh trăng trắng bệch chiếu rọi lên những gương mặt chết không nhắm mắt của họ.

Lũ quạ cất lên những tiếng kêu chói tai, rồi vỗ cánh bay vυ"t đi từ giữa những kẽ lá.

Dưới màn trời đen kịt, Giang Tuyết Hòa điềm nhiên đứng giữa một bãi thi thể, chậm rãi thi triển pháp thuật để xử lý chúng:

Khi thuật pháp của hắn giáng xuống, những thi thể kia từ máu thịt cho đến xương cốt đều dần dần tan chảy. Ban đầu là hóa thành máu loãng, sau đó là bùn đất, rồi hòa làm một với cả khu rừng Ngũ Độc.

Loại thuật pháp này diễn ra trong âm thầm, lặng lẽ, an nhiên đến lạ thường.

Cảnh tượng đó càng làm nổi bật lên một vẻ đẹp trong ngần mà kỳ dị của thiếu niên trùm mũ đứng giữa.

Giang Tuyết Hòa lặng nhìn những thi thể dần dần biến mất, lòng thầm nghĩ: Tiểu sư muội có lẽ không biết rằng, trên thế gian này, chẳng có ai xử lý người chết giỏi hơn mình.

Thôi vậy, chuyện này tốt nhất vẫn không nên để tiểu sư muội biết.

Nàng nhát gan đến thế... ngay cả quỷ hồn do chính mình triệu hồi mà cũng sợ.