Tiểu sư muội chỉ biết hừ, hỏi nàng bị thương thế nào, nàng cũng không chịu trả lời tử tế. Giữa tiếng la hét vừa ai oán vừa tức giận của tiểu sư muội, Giang Tuyết Hòa bị nàng làm cho đau cả đầu.
Giang Tuyết Hòa nắm chặt tay Đề Anh, kéo nàng bay vυ"t lên trời đêm.
-
Toan Dữ không chạy được bao xa.
Một trong những điều kiện để phá được Tỏa Quỷ Trận, vốn dĩ là yêu lực của nó yếu ớt.
Giang Tuyết Hòa bản lĩnh cao cường, sư muội của hăn tuy bản lĩnh kém, nhưng lại học rất tạp, pháp thuật, bùa chú truy đuổi người nào cũng biết một chút.
Toan Dữ ra khỏi rừng Ngũ Độc chưa đầy một dặm, sau lưng một luồng thanh quang chém tới, hắn "phụt" một tiếng thổ huyết, ngã xuống đất.
Giang Tuyết Hòa dắt Đề Anh, từ trên không trung bước xuống.
Giang Tuyết Hòa lo lắng vết máu trên người Đề Anh, luôn nắm chặt tay nàng.
Sự chú ý của Đề Anh lại dồn vào yêu quái. Tay sư huynh tuy thô ráp, nhưng tay sư phụ trước đây cũng thô ráp. Nàng sớm đã quen bị người khác dắt rồi.
Toan Dữ quay đầu lại, kinh hãi và tức giận nhìn hai người.
Toan Dữ: "Các ngươi chẳng qua chỉ đến để thí luyện, ta đã ra khỏi rừng Ngũ Độc rồi, các ngươi đi ra ngoài, Ngọc Kinh Môn coi như các ngươi thắng. Cần gì phải đuổi cùng gϊếŧ tận ta?"
Giang Tuyết Hòa: "Ngươi là Vô Chi Uế."
Vô Chi Uế điều khiển yêu quái, dung túng cho sự tăng trưởng của uế quỷ, gây hại cực lớn cho trần thế.
Toan Dữ gầm lên: "Đều là Ngọc Kinh Môn nhốt ta ở đây, ta mới biến thành Vô Chi Uế. Nữ đệ tử Ngọc Kinh Môn lừa gạt tình cảm của ta, ta là người bị hại..."
Mặt hắn ta hung tợn, đã là nỏ mạnh hết đà, toàn thân yêu quái bắt đầu vặn vẹo, hiện ra nguyên hình giống rắn, gầm dài lao về phía hai sư huynh muội.
Giang Tuyết Hòa vận pháp đánh trả, cắt ngang lời than khóc của hắn ta: "Ngươi có còn nhớ, ngươi vì sao mà bị Ngọc Kinh Môn phong ấn không?"
Toan Dữ đang lơ lửng giữa không trung khựng lại.
Giang Tuyết Hòa: "Cổ thư ghi lại, Toan Dữ, tiếng kêu của nó tự gọi tên mình, thấy nó thì ấp đó có điềm dữ. Ngươi sinh ra đã mang đến tai họa."
Đề Anh nghe mà ngẩn người, vội vàng lục tìm ngọc điệp trong lòng, xem thông tin về yêu quái mà Ngọc Kinh Môn đưa.
Ngọc điệp đâu có viết cái này, sao hắn biết? Hắn rất uyên bác sao? Đáng ghét!
Giang Tuyết Hòa: "Nhưng ngươi không muốn sống xa lánh con người. Có lẽ trong một thời gian dài, ngươi quả thực không gây tai họa cho người khác, nhưng năm năm trước, trời đất đại hạn, mùa màng thất bát."
Đề Anh điên cuồng lật ngọc điệp, cố gắng nhận mặt chữ, hiểu nghĩa – mệt quá!
Giang Tuyết Hòa ôn tồn nói: "Trời đất đại hạn không phải lỗi của ngươi, nhưng ngươi thương xót bá tánh địa phương gặp phải hạn hán, bèn làm một trận mưa. Ngươi tu hành chưa đủ, một trận mưa lại biến thành hồng thủy, năm đó chết cả ngàn người.
"Nơi này được Ngọc Kinh Môn bảo hộ, có đại yêu làm phép gây ra tai họa, Ngọc Kinh Môn tự nhiên phải bắt giữ ngươi."
Thanh quang lưu chuyển trên người Giang Tuyết Hòa, sát khí lại dấy lên.
Toan Dữ như bị đánh một gậy tỉnh lại, những chuyện cũ mà hắn ta đã quên sau khi biến thành Vô Chi Uế bị người ta vạch trần, oán khí ngưng đọng. Yêu lực yếu ớt khiến hắn ta không thể bộc phát quá lâu, hắn ta biến trở lại hình người.
Toan Dữ lẩm bẩm: "...Ta không có, ta không nhớ... Ta bị nữ đệ tử Ngọc Kinh Môn lừa..."
Thấy yêu quái lại sắp mất kiểm soát, tay áo Giang Tuyết Hòa tung bay: "Có người bị ngươi hại chết, đã đích thân nói với ta chuyện ngươi làm."
Giang Tuyết Hòa dịu dàng mà tàn nhẫn: "Ta được họ ủy thác, đến để gϊếŧ ngươi."
Toan Dữ mờ mịt nhìn hắn: "Ta không nhớ..."
Giang Tuyết Hòa khẽ nhíu mày.
Đề Anh đang lật ngọc điệp bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Nàng nhớ ra hàng ngàn hàng vạn oan hồn dã quỷ đi theo hắn ta... Má ơi.
Nhưng Đề Anh lại giậm chân.
Nàng thấy Toan Dữ đã mất hết ý chí sống, ngơ ngác ngồi dưới đất chờ bị Giang Tuyết Hòa gϊếŧ, sắp tức chết rồi.
Nàng, nàng, nàng mới là đại anh hùng gϊếŧ Vô Chi Uế chứ...
Nếu sư huynh đáng ghét này trở thành đại anh hùng, Ngọc Kinh Môn sẽ chỉ nhớ đến hắn, mà không nhớ đến tiểu lâu la là nàng.
Nhưng Đề Anh phải làm sao?
Giành với sư huynh đáng ghét sao?
Bây giờ nàng nghi ngờ, liệu nàng có đánh lại hắn không...
Lúc Đề Anh đang rối rắm phiền muộn, một giọng nam hổn hển, mang theo vẻ bi ai, gắng gượng đuổi theo: "Đợi, đợi... Các tiên nhân đợi một chút."
Đề Anh và Giang Tuyết Hòa quay đầu lại, thấy Trần Đại đang phong trần mệt mỏi.
Thợ săn nửa người đẫm mồ hôi, nửa người đẫm máu, không biết đã tốn bao nhiêu sức lực mới chạy thoát khỏi rừng Ngũ Độc.
Trần Đại ôm lấy Toan Dữ đang mờ mịt, thảm thiết nói: "Các tiên nhân, đợi một chút, đợi ta nói vài lời với người bạn cũ của ta!
"Là ta cố ý phá hoại trận pháp, thả hắn ra. Ta muốn hắn sống, nhưng ta cũng biết những người lợi hại như các vị, chắc chắn sẽ không để hắn sống... Ta chỉ hy vọng hắn chết ở bên ngoài, đừng chết trong rừng Ngũ Độc.
"Toan Dữ, Toan Dữ, ngươi còn nhớ ta không? Ta là tiểu mục đồng, tiểu thợ săn mà ngươi nhìn lớn lên đây!
"Ngọc Kinh Môn khiến ngươi sống không ra sống, chết không ra chết, ngươi chỉ nhớ đến nữ đệ tử tiên môn đã gϊếŧ ngươi, chỉ nhớ đến những oán hận đó.
"Ngươi từng nói sinh tử vô thường, hãy trân trọng hiện tại. Ngươi không muốn ở lại yêu giới, muốn làm một con người, sống cùng chúng ta... Ngươi đã không muốn ở lại yêu giới, sao có thể cả đời bị phong ấn trong rừng Ngũ Độc?
"Ta muốn cho ngươi tự do... Dù đó là cái chết tự do!"