Chương 43

Lần thứ hai bị kéo lên, mặt Hạ Quân run lẩy bẩy, hai má cũng giật giật từng hồi.

Tạ Hoài vẫn điềm nhiên ngồi trước mặt hắn, lại hỏi một lần nữa: “Tỉnh chưa?”

Hạ Hạ đứng bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên người Tạ Hoài. Tạ Hoài im lặng, bình thản. Chiếc áo thun trắng càng làm vóc người anh trông gầy gò, trong ánh trăng sáng vằng vặc, dáng vẻ ấy lại càng thêm lạnh lẽo.

Hạ Quân sau hai lần bị treo ngược, sự ngang ngược kiêu ngạo ban đầu đã không còn sót lại chút nào.

Lần này không cần suy nghĩ, hắn gật đầu lia lịa như giã tỏi: “Tỉnh rồi, tỉnh rồi!”

Tạ Hoài hỏi: “Vừa nãy mày chửi ai là con tiện?”

Hạ Quân liếc nhìn Hạ Hạ, môi run rẩy, không dám mở miệng.

Tạ Hoài nói tiếp: “Tao hỏi mày lần cuối — mày chửi ai?”

Giọng anh lạnh như băng, theo bản năng, Hạ Quân lại quay đầu nhìn sang Hạ Hạ.

Hạ Hạ đối diện ánh mắt hắn, phát hiện sự hung hăng và điên cuồng từng thấy trong mắt Hạ Quân giờ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi sợ hãi và yếu đuối đến tận xương tủy.

Ác nhân có ác nhân trị. Trước đây ở cái làng nhỏ cô lập đó, chẳng ai chế ngự nổi hắn, vậy mà hắn sống đến nửa đời người, cuối cùng lại gặp phải Tạ Hoài như một kiếp nạn đã được định sẵn trong số phận. Tạ Hoài mỉm cười, lại lần thứ ba đá hắn xuống lầu.

...

Hạ Quân được kéo lên lần nữa, lúc mở miệng đã lắp bắp: “Tôi… tôi, tôi nói rồi…”

Tạ Hoài bình thản đáp: “Mày có nói, nhưng lời mày nói tao không hài lòng.”

Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng trong mắt Hạ Quân lại chẳng khác gì ác quỷ. Khoảnh khắc này, đầu óc hắn đã hoàn toàn hỗn loạn, chỉ còn một cảm giác rõ ràng Tạ Hoài thật sự muốn gϊếŧ hắn.

Nỗi sợ khi bị rơi tự do từ trên cao là thứ mà người chưa từng trải qua sẽ không bao giờ hiểu được. Không ai nói với Hạ Quân rằng sợi dây đang buộc hắn là dây leo núi cao cấp, có thể chịu được trọng lực lên đến 500kg.

Nhưng khi bị treo ngược, máu dồn lên đầu, mở mắt ra là thấy khoảng không mấy chục mét dưới chân, dây thừng trên mép xi măng cứ kêu “rít rít”, như sắp bị mài đứt bất cứ lúc nào. Trong mắt hắn, mỗi giây sống sót đều như đi trên dây thép chẳng biết lúc nào sẽ rơi xuống mà tan xác.

Tạ Hoài chỉ cần đẩy thêm vài lần nữa, sợi dây chắc chắn sẽ đứt. Ban nãy hắn còn dám mỉa mai rằng Tạ Hoài không có gan gϊếŧ người, nhưng sau ba lần treo ngược, cái thứ tự tin không biết từ đâu sinh ra ấy đã bị nghiền nát không còn mảnh nào.

Hạ Quân bò lết đến bên Hạ Hạ, dùng mặt cọ lên chân cô: “Hạ Hạ, chú là chú ruột của cháu mà! Nó định gϊếŧ chú, cháu không thể làm ngơ được!”

Mặt hắn đỏ bừng: “Chú là chú ruột của cháu đấy!”

Hạ Hạ không biểu lộ chút cảm xúc. Cô im lặng, như thể gã đàn ông đang quỳ rạp dưới đất cầu xin cứu mạng kia chẳng có chút liên hệ nào với cô.

Tạ Hoài đưa tay ôm lấy eo Hạ Hạ, kéo cô ra sau lưng mình, nhếch môi cười lạnh: “Mày còn dám lại gần cô ấy?”

Đúng lúc đó, Lương Nguyên Thái từ cầu thang kéo lên một người đàn ông bị trói chặt như bánh tét: “Anh Hoài, bắt được Triệu Nhất Lôi rồi.”

Hạ Hạ: “Hả?”

Tạ Hoài ngồi xổm xuống trước mặt Hạ Quân, túm lấy mái tóc dính đầy bụi và vảy da của hắn: “Có người đi cùng mày rồi.”

“Hắn dám tranh phụ nữ với tao.” Anh lạnh lùng cười, “Đúng là không biết lượng sức.”

Tạ Hoài lấy từ túi áo ra một con dao gấp, lưỡi dao lạnh lẽo loé lên khi được anh đưa ra trước mặt Hạ Quân.

Trán Hạ Quân đổ đầy mồ hôi, lắp bắp không thành câu: “Tôi… tôi chưa từng làm gì có lỗi với anh, tôi cũng chưa từng cướp người của anh, tôi… tôi…”

Tạ Hoài kéo hắn đến trước mặt Triệu Nhất Lôi: “Nhìn kỹ vào, người tiếp theo là mày đấy.”

Cổ tay anh lật một cái, đột ngột đâm mạnh con dao vào hạ bộ của Triệu Nhất Lôi. Mũi dao xuyên qua lớp quần và túi máu giả giấu bên trong, máu bắn tung lên, nhuộm đỏ cả tay Tạ Hoài. Triệu Nhất Lôi gào rú điên loạn, lăn lộn dưới đất như phát cuồng vì đau đớn.

Tạ Hoài đưa tay quệt mồ hôi trên trán, máu trên tay theo đó dính cả vào khóe mắt, khiến cả gương mặt như nhuộm máu.

Hạ Quân chết trân. Chỉ vì dám tranh giành phụ nữ mà người kia bị xử nặng như thế, nghĩ đến những việc mình đã làm với Hạ Hạ, Hạ Quân không chút nghi ngờ Tạ Hoài hoàn toàn có thể gϊếŧ chết hắn. Một người đàn ông dám đẩy hắn khỏi lầu đến ba lần, dám vung dao đâm người giữa chốn vắng vẻ thế này, thì chuyện gϊếŧ người diệt khẩu đâu có gì là khó.

Tạ Hoài với khuôn mặt dính đầy máu tươi, từng bước từng bước tiến lại gần hắn. Hạ Quân chìm vào nỗi sợ hãi tột độ.

Hắn giãy giụa, lết người về phía Hạ Hạ, cầu xin cứu mạng: “Hạ Hạ, cầu xin cháu nói giúp chú một câu!”

Vì quá sợ hãi, khuôn mặt hắn trở nên méo mó, vặn vẹo: “Chú chưa từng đυ.ng vào cháu, thực sự chưa từng! Trước đây đánh cháu, là chú sai, là chú khốn nạn, các người muốn đánh thế nào cũng được — Hạ Hạ, Hạ Hạ ——”

Hạ Hạ không nói gì, gương mặt lạnh như băng, như thể gã đàn ông đang quỳ lạy dưới đất kia chẳng hề liên quan gì đến cô.

Hạ Quân quay sang cầu xin Tạ Hoài: “Tôi thề với trời, tôi thật sự chưa từng chạm vào cô ấy! Tôi từng nổi điên nhất thời, nhưng tôi chưa thành công…”

“Không tin thì anh hỏi cô ấy, Hạ Hạ, nói gì đi chứ ”

Tạ Hoài ngồi xổm xuống trước mặt hắn, vỗ vỗ vào giữa hai chân hắn: “Nãy mày nhìn rõ chưa?”

Anh vén vạt áo thun trắng lên, lau sạch máu trên lưỡi dao: “Nhưng có nhìn rõ cũng vô ích thôi, tao sẽ không để mày chết nhanh như hắn.”

“Nghe nói đến lăng trì bao giờ chưa?” Anh nói với giọng nhẹ như gió thoảng, “Thời xưa, người bị lăng trì phải chịu hơn một ngàn nhát dao. Tao thì không giỏi đến vậy.”

Tạ Hoài cười khẽ, tự giễu: “Thân thể mày bé tẹo như thế, cùng lắm cũng chịu được mười nhát dao là cùng.”

Mũi dao trong tay anh lướt nhẹ trên đùi trong của Hạ Quân: “Nhưng tao đang suy nghĩ… nên cắt ngang hay cắt dọc đây.”

“Ngang thì cứ một nhát một lát, cắt ra thành từng miếng tròn tròn, gọn gàng dứt khoát. Còn dọc thì…”

Anh dừng lại, cầm dao vạch vài đường trong không khí, “Chẻ thành mười dải, nhưng phần đáy vẫn còn dính với nhau, sau đó lấy nước sôi dội lên trông hệt như mực xé hoa trong nồi lẩu, vừa đẹp vừa thẩm mỹ. Bày ra cái mặt đó làm gì, như thể tao sắp gϊếŧ mày đến nơi ấy.”

Tạ Hoài bất ngờ bật cười: “Mày nói đúng, tao đâu dám gϊếŧ người? Tao sẽ giúp mày gọi xe cấp cứu. Mày sẽ không chết được đâu… chỉ là nửa đời sau có lẽ sẽ rất khốn khổ.”

Vừa dứt lời, anh dùng sống dao nhẹ nhàng gạt qua chỗ hiểm của Hạ Quân. Hạ Quân lập tức kẹp chặt hai chân lại, đũng quần nóng rực, hắn… mất kiểm soát rồi. Một vũng nướ© ŧıểυ lan ra dưới thân hắn, từ ống qυầи иᏂỏ tong tỏng xuống sàn bê tông.

Giang Cảnh Châu đúng lúc chen lời: “Thiếu gia, hôm nay bỏ qua cho hắn đi, ướt như vậy rồi, dơ tay anh lắm.”

Tạ Hoài không tỏ thái độ gì, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào Hạ Quân. Không gian im lặng đến đáng sợ, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Tạ Hoài đưa con dao cho Giang Cảnh Châu. Hạ Quân còn tưởng mình được tha, nhưng lại nghe giọng lạnh băng của thiếu niên vang lên: “Cắt dây ở chân hắn.”

Giang Cảnh Châu ngẩn người: “Tạ Hoài?”

Mọi chuyện tối nay đều diễn ra suôn sẻ, theo đúng kế hoạch thì bài học dằn mặt này đến đây là kết thúc. Hạ Quân đã bị dọa đến phát khϊếp, về sau cũng chẳng dám đến tìm Hạ Hạ gây sự nữa, mà hắn cũng chẳng hề bị thương gì dù có báo cảnh sát cũng không tìm được bằng chứng để bắt họ. Nhưng Tạ Hoài lại không có ý định dừng lại ở đây.

Anh lặp lại: “Cắt dây.”