Hạ Quân nằm trên đất. Miệng hắn đầy những chiếc đinh ghim, chỉ cần hơi cử động, mấy cái đinh đã bắt đầu cào cấu, đâm vào thành miệng và lưỡi.
Đến nước bọt hắn cũng không dám nuốt, sợ chẳng may nuốt luôn đinh vào bụng. Cứ thế, nước miếng đầy ứ trong khoang miệng, khi không thể chứa nổi nữa thì trào ra theo khe hở giữa lớp băng dính dán miệng, làm cằm hắn nhớp nháp, dơ bẩn không chịu nổi.
Tạ Hoài bước từng bước về phía hắn. Hạ Quân nhìn thấy, trên mặt hiện rõ vẻ sợ hãi. Tuy người ra tay từ đầu đến cuối là hai tên đứng cạnh, nhưng Hạ Quân không ngu, hắn nhìn ra ngay Tạ Hoài mới là người nắm quyền quyết định. Tạ Hoài ngồi xổm xuống trước mặt hắn.
Hạ Quân ú ớ vài tiếng, Tạ Hoài hỏi: “Muốn tôi gỡ băng keo ra?”
Anh khẽ cười, vẻ lạnh nhạt, rồi đưa tay túm lấy cổ áo sau lưng Hạ Quân, kéo hắn lên lầu trong tòa nhà bỏ hoang. Tạ Hoài tuy không có thân hình vạm vỡ như Triệu Nhất Lôi, nhưng sức lại rất lớn, kéo một gã to cao như Hạ Quân chẳng tốn chút sức nào.
Hạ Quân như một cái bao tải rách, lưng và chân quệt sát mặt đất, bị kéo lên từng bậc cầu thang. Tòa nhà này bỏ hoang đã nhiều năm, bụi bám đầy trên từng bậc thang.
Đến khi Tạ Hoài kéo hắn lên đến sân thượng, người hắn đã phủ đầy bụi, cả mắt mũi cũng bị bụi xộc vào, hắn muốn ho nhưng vì đinh ghim và nước miếng trong miệng nên chỉ có thể phát ra tiếng khụ khụ nghèn nghẹn trong cổ họng. Hạ Quân ngửa đầu nhìn Tạ Hoài, chàng trai ấy đang đứng trên cao nhìn xuống.
Sau lưng anh là bầu trời sao rực rỡ, trong mắt anh là sự lạnh lẽo thăm thẳm, ánh sao mùa thu sáng lạnh lẽo, nhưng còn chưa bằng ánh mắt anh lúc này.
Ánh mắt đó khiến Hạ Quân dâng lên nỗi sợ hãi tận sâu trong lòng: Tạ Hoài định bóp chết hắn.
Hắn không thể hắt hơi, hô hấp tắc nghẽn, đầu óc choáng váng, nước miếng gần như trào ngược lên mũi.
Mỗi giây trôi qua trong tình trạng nghẹt thở đều dài như một thế kỷ. Đúng lúc hắn cảm thấy mình sắp chết, thì lớp băng keo trên miệng bị người ta giật mạnh ra. Hạ Quân lập tức gục xuống đất, nôn thốc nôn tháo, nhả hết đinh ghim trong miệng ra.
Hắn mở mắt, thấy Tạ Hoài đang ngồi trên một tảng bê tông trước mặt. Hạ Quân nôn khan dữ dội mấy lần, đầu nghiêng xuống nền nhà, dùng mặt quệt sạch đám bụi bám trên mặt.
Hắn đảo mắt nhìn quanh đây là tầng cao nhất của tòa nhà bỏ hoang, công trình dở dang chưa hoàn thiện, ba mặt chưa xây tường, hoàn toàn lộ thiên dưới bầu trời đầy sao. Thỉnh thoảng có cơn gió thu thổi qua mặt, lạnh đến rùng mình.
Miệng Hạ Quân toàn máu, vừa bình tĩnh lại được chút, bản tính hung hăng lại nổi lên, liền bật cười nham hiểm: “Hồi tao bằng tuổi mày, tao đánh nhau theo băng nhóm rồi, còn mày lúc đó chắc còn đang nằm trong con c* bố mày chưa chui ra đấy!”
Giang Cảnh Châu cong môi cười khinh bỉ: “Đánh nhau? Thiếu gia nhà tao từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phải đánh hội đồng ai cả.”
Hạ Quân nghe thấy cách hắn gọi Tạ Hoài, khựng lại một chút: “Mày đừng có xạo, mày muốn thay con tiện nhân đó ra mặt thì cùng lắm là đánh tao một trận thôi. Có giỏi thì gϊếŧ tao đi?”
Tạ Hoài lặng lẽ nhìn hắn: “Tao gϊếŧ mày thì sao?”
Hạ Quân nói: “Mày dám không?”
Tạ Hoài chỉ vào Lương Nguyên Thái: “Biết bố mẹ cậu ta là ai không?”
Hạ Quân nhìn thấy người từng đánh mình, ký ức đau đớn ùa về, vẻ hung hăng trên mặt hắn cũng dịu lại phần nào.
Tạ Hoài vẫn không đổi sắc mặt: “Cho dù cậu ta đánh mày thành tàn phế, ở Nam Thành này cũng chẳng có cảnh sát nào dám can thiệp.”
Hạ Hạ liếc nhìn Lương Nguyên Thái. Cậu ta vẫn giữ bộ mặt ngô nghê vui vẻ, nghe Tạ Hoài nói chuyện đầy hào hứng, hoàn toàn không nhận ra mình đang bị Tạ Hoài đem ra dọa người khác.
Tạ Hoài túm tóc Hạ Quân lôi hắn dậy, hỏi tiếp: “Còn biết tao là ai không?”
“Mày nói tao không dám gϊếŧ mày.” Gương mặt anh lạnh lùng, không chút cảm xúc, “Vậy để tao cho mày thấy tao có dám hay không.”
Giang Cảnh Châu lấy ra một cuộn dây thừng từ trong túi, một đầu buộc vào trụ bê tông trên sân thượng, đầu còn lại cột vào mắt cá chân của Hạ Quân. Tạ Hoài nắm lấy cánh tay từng bị gãy của Hạ Quân, kéo hắn đến mép sân thượng nơi không có lan can bảo vệ. Hành động của anh kéo căng vết thương cũ, khiến Hạ Quân đau đến gào thét.
Đây là tầng bảy. Khi Hạ Quân nhận ra điều gì đang xảy ra thì nửa thân người đã bị Tạ Hoài đẩy ra ngoài không trung.
Hắn bắt đầu hoảng loạn, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Mày định làm gì?!”
Tạ Hoài buông tay, giọng nhàn nhạt: “Đi chết đi.”
Anh buông ra, thân thể Hạ Quân lập tức rơi tự do từ tầng bảy, đầu lao thẳng xuống dưới. Nơi này hẻo lánh, trong đêm yên tĩnh không có tạp âm, chỉ có tiếng động cơ máy bay xa xa vang vọng từ bầu trời, hòa cùng tiếng hét thảm thiết của Hạ Quân, nghe chói tai và đầy ám ảnh.
Hạ Hạ chạy đến: “Tạ Hoài, anh điên rồi sao?!”
Tạ Hoài đứng sát mép sân thượng, quay đầu lại, khẽ nhìn cô một cái.
Hạ Hạ nói: “Hắn chết thì không sao, nhưng nếu anh gϊếŧ người, thì sẽ phải ngồi tù đấy!”
Cô nằm rạp xuống đất nhìn xuống phía dưới hai cổ chân của Hạ Quân bị dây thừng buộc chặt, cả thân người hắn lơ lửng giữa tầng bốn và năm, đung đưa chao đảo giữa không trung.
Hắn hoảng loạn, gào thét thê thảm: “Kéo tôi lên kéo tôi lên đi, tôi xin các người đấy ——!”
Giang Cảnh Châu kéo Hạ Hạ đứng dậy: “Đây là dây leo núi loại đặc biệt, tôi buộc ba lớp lận. Cho dù hắn có gãy chân, thì dây cũng không đứt được đâu.”
“Các anh chơi quá đà rồi đó…” Hạ Hạ bị cú đẩy vừa rồi của Tạ Hoài dọa đến tái mặt.
“Vậy là quá đà rồi hả?” Tạ Hoài tháo chuỗi hạt bồ đề khỏi cổ, cầm trong tay chơi đùa.
Anh cười mỉm, bộ dạng hung tợn tàn nhẫn ban nãy đã biến mất, lại trở về dáng vẻ thiếu niên dịu dàng, pha chút lưu manh.
“Chuyện này thì có là gì đâu.” Giang Cảnh Châu cười cười: “Chắc em chưa từng thấy anh ấy hồi trước…”
Hắn nhìn Tạ Hoài, nói tiếp: “Thiếu gia hồi trước… phải nói là độc thật sự.”
“Em từng thấy pháo chuột mười nghìn viên chưa?” Giang Cảnh Châu kể với vẻ mặt rất bình thản, như thể chẳng có gì bất thường cả. “Có người chọc giận anh ấy, anh ấy liền trói năm mươi dây pháo chuột mười nghìn viên lên người hắn, trói xong thì châm lửa đốt.”
Hạ Hạ vốn tưởng chuyện Tạ Hoài vừa làm là đã điên rồ hết mức, ai ngờ quá khứ của anh còn đáng sợ hơn gấp bội. Pháo chuột mười nghìn viên bình thường đã hiếm thấy, một dây cũng đã nổ liên tục ba phút.
Một dây pháo buộc lên người cũng đủ làm da thịt nát bấy, năm mươi dây nổ cùng lúc… e rằng kết cục là tay chân gãy nát, máu thịt văng tung tóe.
Cô lắp bắp hỏi: “Sau… sau đó thì sao?”
Giang Cảnh Châu đáp hờ hững: “Mới nổ được chừng chục viên, người kia đã sợ đến ngất xỉu. May mà thiếu gia kịp dập lửa, nếu không thì năm nay chắc đã là năm thứ ba cậu ấy ngồi ở trại giáo dưỡng rồi.”
Hạ Hạ ngẩn người, rồi quay sang hỏi Giang Cảnh Châu: “Tại sao anh gọi anh ấy là thiếu gia?”
Tính cả lần ở văn phòng của cô giáo Diễm Mỹ, đây đã là lần thứ hai Hạ Hạ nghe Giang Cảnh Châu gọi Tạ Hoài như vậy. Lần trước vì đau bụng dữ dội nên cô không để ý, bây giờ nghĩ lại mới thấy cách gọi đó dường như mang hàm ý gì đó sâu xa.
Giang Cảnh Châu mỉm cười: “Gọi quen rồi, sửa không được nữa.”
Hạ Hạ vẫn còn nghi hoặc nhìn anh, nhưng Tạ Hoài đã chuyển đề tài: “Kéo hắn lên đi.”
Giang Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái cùng nhau kéo Hạ Quân lên. Sau năm phút bị treo ngược, mặt Hạ Quân tím bầm như gan heo, cả người mềm nhũn, nằm bệt dưới đất, mặt trắng bệch, môi run lên bần bật.
Tạ Hoài hỏi: “Tỉnh chưa?”
Hạ Quân bị cú rơi bất ngờ từ độ cao chọc thủng cả tâm trí, cả người hắn ngây ra, trân trân nhìn Tạ Hoài, như hóa đá, mãi vẫn chưa lấy lại được tinh thần. Hắn không trả lời.
Tạ Hoài có chút tiếc nuối: “Xem ra vẫn chưa tỉnh.”
Anh khẽ động chân, lại một lần nữa đá Hạ Quân xuống khỏi tầng lầu.