Chương 41

Giang Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái xuống xe, đứng trong bóng tối ở góc phố hút thuốc. Tạ Hoài không xuống xe. Anh lục túi đựng dưới ghế, móc ra một cây kẹo mυ"ŧ rồi nhét vào miệng. Anh tiện tay bật nhạc, nhắm mắt, tựa người vào ghế nghỉ ngơi. Giai điệu trầm bổng vang lên, một giọng nam khàn khàn khe khẽ ngân nga: “Ngươi ta đều là người trần, sinh ra nơi trần thế, suốt ngày bôn ba vất vả, chẳng có lấy một phút thảnh thơi...”

“Đã không phải tiên, khó tránh khỏi tạp niệm, đạo nghĩa để sang hai bên, lợi ích đặt giữa trung tâm…”

Trong xe mở điều hòa, Hạ Hạ hít hít mũi, ngửi thấy hương thơm mát lạnh tỏa ra từ túi hương treo trong xe.

Tạ Hoài điều chỉnh đèn trong xe tối xuống, anh ẩn mình trong bóng tối mờ mờ, chỉ khi nhìn ra ngoài kính chắn gió, dưới ánh đèn đường le lói mới lộ ra nửa bên gương mặt điển trai.

Anh nhận ra Hạ Hạ đang nhìn mình, liền rút que kẹo mυ"ŧ khỏi miệng, đưa qua trước mặt cô lắc lắc: “Muốn ăn à? Tiếc là Lương Nguyên Thái chỉ còn một cây cuối cùng thôi. Nếu em không ngại nước miếng của anh…”

Hạ Hạ bị bắt gặp lần thứ hai đang lén nhìn anh, vội quay mặt đi làm như chưa có gì xảy ra.

Cô lầm bầm nói: “Ai thèm chứ, ghê chết.”

Tạ Hoài nhét lại kẹo vào miệng, nghiêng người lại gần Hạ Hạ, tay nhẹ nhàng chạm vào tóc cô:

“Để anh xem vết thương của em.”

Hạ Hạ ngoan ngoãn cúi đầu, cảm nhận được sự dịu dàng trong từng động tác vuốt nhẹ của Tạ Hoài lên tóc mình: “Lành rồi.”

Vết thương trên đầu cô không sâu, đã đóng vảy với những mảng màu nâu đậm nhạt khác nhau. Vết cào nơi cổ cũng đã bắt đầu lên da non, Hạ Hạ kéo cao cổ áo khoác, che đi vết sẹo ấy.

Que kẹo trong miệng Tạ Hoài khẽ động, phát ra tiếng lách cách va vào răng. Đầu ngón tay anh lần xuống, chạm vào một vết sẹo cũ ẩn dưới tóc cô: “Cái này là sao?”

Hạ Hạ ngồi thẳng dậy, vuốt lại tóc: “Bị chai rượu đập vào.”

“… Bao nhiêu nam nhi, vì hồng nhan mà nổi giận, bao nhiêu đôi chim chung cành, cuối cùng cũng mỗi người một phương. Đời người ngắn ngủi, sao phải si mê khổ sở, người yêu không thấy nữa, biết kêu oan với ai…”

Tạ Hoài im lặng một lúc, rồi hỏi: “Hạ Quân?”

Hạ Hạ bị điều hòa trong xe làm lạnh, khẽ kéo chặt cổ áo: “Hôm đó hắn đánh mẹ em, em định gọi cảnh sát, nhưng bị hắn phát hiện.”

Tạ Hoài tắt điều hòa, không nói gì thêm. Từ tiệm làm tóc bước ra một người đàn ông, Hạ Hạ nheo mắt lại nhìn. Mới nửa tháng không gặp, hắn đã gầy đi, mặt vẫn còn thâm tím chỗ này chỗ kia, hôm đó Lương Nguyên Thái ra tay thực sự rất mạnh.

Giang Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái dụi tắt điếu thuốc, từ phía sau lôi ra một bao tải và một cuộn dây thừng, đi thẳng về phía Hạ Quân. Tạ Hoài giơ tay bật đèn trong xe, ánh sáng bừng lên làm không gian xung quanh rực sáng.

Ánh đèn trong xe khiến Hạ Hạ phải nheo mắt lại, đến khi mở ra lần nữa thì Hạ Quân đã bị trùm bao lên đầu, bụng dính hai cú đấm của Giang Cảnh Châu. Lương Nguyên Thái dùng dây thừng trói tay hắn lại, sức hắn rất khỏe, kéo lê Hạ Quân về phía xe.

Hạ Hạ quay đầu nhìn Tạ Hoài. Tạ Hoài khởi động xe.

Anh vẫn ngậm kẹo mυ"ŧ trong miệng, mặt không biểu cảm: “Hôm nay anh Hoài dạy em một bài học, nhớ nhìn cho kỹ đấy.”

Chương 21

Hạ Quân vừa bước ra khỏi tiệm làm tóc, chưa kịp nhìn rõ người phía trước là ai thì đã bị trùm bao và kéo lên xe. Hắn muốn giãy giụa, nhưng hai bên là Giang Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái, mỗi người giữ chặt một bên vai hắn, ép chặt vào ghế. Không thể cử động được, hắn đành phải yên lặng.

Không lâu sau, hắn cũng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, cười lạnh nói: “Hạ Hạ, khá lắm, giờ mày cũng có bản lĩnh rồi.”

Trong khoang xe im lặng, không ai để ý tới hắn. Đầu hắn bị bao trùm kín, hơi thở phả ra làm bao trướng phồng phập.

Hạ Quân cười nham hiểm: “Tao còn chưa tính sổ với mày, mà mày lại tự tìm đến trước thế này.”

“Mày dám gọi người trả thù tao? Nhưng nếu tao vừa mới ra khỏi trại đã lại bị thương khắp người, để cảnh sát biết được, lần sau người bị tống vào đó chắc là mày rồi nhỉ?”

“Mày từng thấy trại giam chưa?” Hắn khàn giọng nói, “Ngày nào cũng ăn khoai tây luộc với củ cải hầm, cái thân mềm yếu như mày mà vào đó chắc chịu không nổi đâu.”

Hắn lẩm bẩm một mình, nhưng thứ đáp lại chỉ là giọng ca nam dày vang lên từ bài nhạc. Chiếc xe chạy băng băng trên đường, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, khiến Hạ Quân bắt đầu thấy bất an.

Hắn bắt đầu buông lời tục tĩu, miệng chửi bới bậy bạ không kiêng nể. Tạ Hoài nghiêng đầu nhìn sang Hạ Hạ. Cô gái cuộn mình trong áo khoác, đeo tai nghe, vặn âm lượng nhạc lên mức lớn nhất.

Ánh mắt Hạ Hạ hướng ra ngoài cửa sổ, bầu trời mang sắc thẫm sâu thẳm, lác đác vài đám mây xám chì trôi lững lờ.

Trong mắt cô phản chiếu ánh đèn đường màu cam nhạt, bóng cây lay động trong gió, bầu trời xa xăm và những vì sao lấp lánh duy chỉ không có tên đàn ông thô lỗ ở ghế sau đang liên tục chửi rủa: “Con đ* thối tha”, “Con tiện nhân rẻ tiền”. Tạ Hoài đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô, ngón tay luồn qua tóc cô đầy dịu dàng. Hạ Hạ quay đầu nhìn anh, thấy anh đang cười.

Tạ Hoài ngẩng đầu, nhìn vào kính chiếu hậu, ánh mắt giao với Giang Cảnh Châu đang ngồi ở ghế sau: “Bịt miệng hắn lại.”

Giang Cảnh Châu tháo bao trùm đầu của Hạ Quân ra.

Vừa nhìn thấy Hạ Hạ, Hạ Quân liền tru tréo: “Tốt nhất là mày thả tao ra ngay! Không thì tao có làm ma cũng không tha cho mày! Tao sẽ bám lấy mày cả đời, xem ai dai hơn ai!”

Giang Cảnh Châu rút ra một chiếc khăn lau dơ bẩn định nhét vào miệng hắn, thì Tạ Hoài lên tiếng: “Đợi đã.”

Anh lấy từ túi ra một hộp đựng đinh ghim, vẻ mặt dửng dưng: “Dùng cái này đi. Dạo này anh thiếu ngủ, nghe tiếng rêи ɾỉ là đau đầu.”

Qua kính chiếu hậu, Hạ Hạ thấy Giang Cảnh Châu khẽ bật cười bất đắc dĩ. Hắn bẻ miệng Hạ Quân ra, từng cái từng cái nhét đinh ghim vào. Sau khi nhét đủ mười cái, Giang Cảnh Châu lấy băng keo dán chặt miệng Hạ Quân lại.

Hạ Quân định kêu, Giang Cảnh Châu thản nhiên nói: “Đinh thì không có mắt đâu. Mày mà kêu thêm tiếng nào nữa, cẩn thận nó trôi thẳng xuống thực quản đấy.”

Hạ Quân không dám lên tiếng nữa, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm tức trừng trừng nhìn Hạ Hạ. Tạ Hoài lái xe đến một tòa nhà bỏ hoang nằm heo hút hẻo lánh. Lương Nguyên Thái và Giang Cảnh Châu kéo Hạ Quân xuống xe, còn Tạ Hoài thì vẫn ngồi yên. Tạ Hoài tháo chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay xuống, đeo nó như một sợi dây chuyền vào cổ.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun trắng, khiến cả người toát lên vẻ dịu dàng. Nhưng khi chiếc áo trắng đơn sắc ấy bị chuỗi hạt màu nâu ép xuống, lại mang theo chút gì đó vừa ngông cuồng vừa hoang dã, khiến người ta không thể nói rõ đó rốt cuộc là khí chất gì. Tạ Hoài giống như một tên lưu manh dịu dàng. Hạ Hạ ngẫm nghĩ rất lâu, cảm thấy không có từ nào phù hợp hơn để miêu tả anh.

“Rốt cuộc anh muốn em nhìn cái gì?” Hạ Hạ khó hiểu, “Gϊếŧ người thì chắc chắn không được rồi, cùng lắm cũng chỉ là đánh hắn một trận. Nhưng Hạ Quân rất dai dẳng, anh đánh không khuất phục được hắn đâu. Hôm nay anh đánh hắn, ngày mai hắn lại tìm đến em thôi.”

“Ai nói anh sẽ đánh hắn?” Tạ Hoài cười nhàn nhạt, “Hạ Hạ, anh cá với em một ván nhé.”

Hạ Hạ hỏi: “Cá gì?”

“Anh sẽ không động vào hắn một cái, nhưng vẫn khiến hắn từ nay không dám lại gần em nữa,” Tạ Hoài nói, “Hôm nay hắn mà bị trầy xước một tí thôi, coi như anh thua. Cá ván này, em dám chơi không?”

Hạ Hạ im lặng một lúc: “Thế cược gì?”

Khóe môi Tạ Hoài cong lên, nụ cười càng rạng rỡ hơn: “Nếu anh thua, em hôn anh một cái.”

Mặt Hạ Hạ đỏ bừng, phản bác lại: “Vậy nếu anh thua thì sao?”

Tạ Hoài nhìn cô, trong mắt ánh lên vẻ lưu manh đậm chất thiếu niên.

Anh uể oải nói: “Thì đổi lại, anh hôn em một cái.”