“Anh nghe thấy em nói chuyện với họ rồi.” Đôi mắt Lương Nguyên Thái tròn xoe, “Anh cũng thấy em dùng đá đập vào đầu mình.”
Hạ Hạ ngây người, rồi hỏi: “Vậy sao lúc nãy anh không nói với cảnh sát?”
Lương Nguyên Thái đáp: “Hắn dám bắt nạt em, anh không để hắn yên đâu.”
Cậu nhìn Hạ Hạ với vẻ đáng thương: “Em đừng ghét anh nữa được không? Lần trước bà nội đã mắng anh rồi, còn nhốt anh suốt một tuần lễ.”
Giữa hai hàng lông mày của Hạ Hạ thoáng hiện lên một tia láu lỉnh: “Vậy anh phải hứa với em, không được nói chuyện này cho ai biết.”
Lương Nguyên Thái gật đầu cái rụp, vui vẻ ngồi xổm bên cạnh Hạ Hạ trò chuyện với cô. Vết thương của cậu không nghiêm trọng, bà nội Lương tiễn cảnh sát xong thì làm thủ tục cho cậu xuất viện. Hạ Hạ lại một mình cô đơn nằm lại trong phòng bệnh.
Cô mặc một bộ đồ bệnh nhân màu xanh lam, chất vải mềm mại. Bộ đồ của Chu Tử Du bị dính máu đã được thay ra và đặt sang một bên. Lúc này đã là sáng hôm sau, bụng Hạ Hạ bắt đầu đói, cô định gọi đồ ăn ngoài. Vừa mở điện thoại ra thì Tạ Hoài bước vào. Anh xách theo một túi nhựa là bữa sáng anh mua cho cô.
Giọng Tạ Hoài mang theo chút tức giận: “Cô còn tâm trạng mà đặt đồ ăn ngoài à? Có biết là suýt nữa thì tự đánh cho mình bị chấn động não không?”
Hạ Hạ: “…”
Cô giả ngơ: “Anh Hoài đang nói gì vậy? Em bị tên đó đánh mà.”
Tạ Hoài đặt đồ ăn lên đầu giường, kéo bàn nhỏ trên giường bệnh ra. Anh mở túi đồ ăn, mùi bánh bao nhân thịt kho và cháo bí đỏ tỏa ra thơm lừng.
“Đừng có giả ngây nữa.” Tạ Hoài nói, “Dưới lầu anh gặp Lương Nguyên Thái, cậu ta kể hết rồi.”
Hạ Hạ: “…”
Cô đúng là không nên tin lời hứa của một thằng ngốc. Lương Nguyên Thái từng bị Tạ Hoài đánh, giờ vừa thấy mặt chắc đã sợ đến chết khϊếp, mở miệng cái là khai sạch. Hạ Hạ không giả vờ nữa, cũng chẳng giải thích vì sao mình lại làm như vậy, cô chỉ lẳng lặng cầm bát cháo trên bàn lên, từ tốn ăn từng muỗng nhỏ.
Cháo bí đỏ còn nóng, cô thổi mấy hơi, xua tan lớp hơi nước bốc lên trên bề mặt.
Tạ Hoài nói: “Hạ Quân bị tạm giữ mười lăm ngày, em bị thương cả người chỉ đổi lấy mười lăm ngày tạm giam của hắn, em thấy đáng sao?”
Hạ Hạ nói: “Sinh viên đại học có bảo hiểm y tế, phần lớn chi phí chữa trị có thể được hoàn lại, Hạ Quân chắc chắn cũng phải bồi thường cho em. Không tốn bao nhiêu mà có thể khiến hắn vào đó mười lăm ngày, em thấy rất đáng.”
Cô nói những lời này rất bình thản, hoàn toàn không xem nỗi đau do vết thương gây ra hay vết sẹo có thể để lại sau này là cái giá phải trả.
“Vậy sau khi hắn ra tù thì sao? Hắn có thể nuốt trôi cơn giận này à?”
“Chiêu này của em dùng một lần thì được, dùng nhiều rồi đừng nói Hạ Quân không mắc bẫy nữa, đến cả cảnh sát cũng nhìn ra là có chuyện.”
Hạ Hạ im lặng.
“Đêm qua anh ở lại đồn cảnh sát cả đêm, chuyện Hạ Quân khai báo, anh nghe được một ít.” Tạ Hoài bước đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống cô, “Em hận hắn à?”
Hạ Hạ khẽ đáp, giọng rất nhỏ: “Em chỉ mong hắn phải ở trong đó cả đời.”
Tạ Hoài lặng lẽ nhìn cô. Cô gái ngồi đó, ánh nắng ấm áp buổi sáng bao phủ lấy cả người, nhưng sắc mặt lại trắng bệch, u uất đến mức không có chút sức sống nào. Môi cô không có lấy chút máu, tróc ra lớp da trắng mỏng, cô mím môi chặt, mắt cúi xuống nhìn làn hơi nóng bốc lên từ cháo bí đỏ.
Tạ Hoài nói: “Muốn hắn ở trong đó cả đời, mà chỉ có nhiêu đó bản lĩnh?”
Hạ Hạ chân thành hỏi lại: “Vậy nếu em muốn gϊếŧ hắn, anh có giúp em không?”
Tạ Hoài không trả lời, mà hỏi: “Em biết tại sao Lương Nguyên Thái lại kể chuyện này với anh không?”
Không đợi Hạ Hạ đáp, anh tự giải thích: “Lần trước anh chặn xe đánh hắn, hắn tưởng anh là bạn trai em.”
Nghe đến hai chữ “bạn trai”, gương mặt tái nhợt của Hạ Hạ thoáng ửng hồng: “Anh ta nói bậy bạ gì thế?”
“Nói bậy?” Tạ Hoài lạnh nhạt nói, “Vậy ai là người nói với Hạ Quân rằng anh là bạn trai cô ấy?”
Hạ Hạ: “…”
Tạ Hoài nhìn chằm chằm cô: “Hỏi em đấy.”
Hạ Hạ bị ánh mắt của anh làm cho ngượng ngùng: “Em sao biết được…”
“Lén chiếm lợi của anh mà tưởng anh không biết à?” Tạ Hoài nói, “Em đã mở miệng rồi, thì câu ‘bạn trai’ này không thể gọi suông được đâu.”
Hạ Hạ bị anh vạch trần, đành buông xuôi nói: “Vậy thì anh phải cẩn thận đấy, trước là anh, sau là Lương Nguyên Thái, giờ lại đến Hạ Quân rồi.”
“Em trời sinh khắc đàn ông, ai vừa để mắt tới em thì cuối cùng cũng đều phải vào trong đó cả.”
Tạ Hoài đứng trước cửa sổ, làn gió nhẹ từ ngoài thổi vào, làm mái tóc bên tai anh khẽ bay.
“Hắn ở trong đó cả đời thì em mới thấy hả giận sao?” Tạ Hoài đặt tay lên vai gầy yếu của Hạ Hạ, ép cô xoay người lại đối diện với mình. “Câu này anh chỉ nói một lần, em nghe cho kỹ.”
“Đối phó với loại cặn bã này, không cần em phải lấy tổn thương của bản thân ra làm cái giá.” Ánh mắt anh bình tĩnh nhưng ẩn chứa cảm xúc sâu xa, khi đối diện với Hạ Hạ lại thêm phần dịu dàng. “Có rất nhiều cách để trị người, em còn phải học nhiều.”
“Đợi em lành hẳn vết thương, anh Hoài sẽ tự mình dạy em.”
Hôm Hạ Hạ xuất viện, Tạ Hoài lái xe đến đợi trước cổng bệnh viện. Anh ngậm một cây kẹo mυ"ŧ, ngồi trong buồng lái, đầu tựa lệch vào cửa kính xe. Vết thương của Hạ Hạ đã lành, tinh thần cô cũng tốt hơn nhiều.
Cô lên xe, đưa mắt nhìn quanh một vòng trong xe, ngạc nhiên hỏi: “Anh Hoài, dạo này chắc anh kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Ngay cả xe cũng mua rồi cơ à?”
Tạ Hoài gõ gõ lên vô lăng: “Xe này của Lương Nguyên Thái, mấy hôm nay anh không tới thăm em, biết anh bận gì không?”
Khi cô còn nằm viện, Tạ Hoài thường xuyên đến thăm, mang đồ ăn và các vật dụng cần thiết cho cô. Lúc Hạ Hạ ăn cơm, Tạ Hoài hoặc là chơi game bên cạnh, hoặc là ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với cô.
Hạ Hạ không cần suy nghĩ liền nói: “Kiếm tiền.”
Mỗi ngày của Tạ Hoài đều trôi qua một cách giản dị nhưng tràn đầy ý nghĩa hoặc là đang kiếm tiền, hoặc đang trên đường đi kiếm tiền.
Hạ Hạ không hy vọng Tạ Hoài đến mỗi ngày, nhưng trong lòng vẫn có chút mong ngóng. Những ngày nằm viện vừa nhàm chán vừa buồn tẻ, những ngày Tạ Hoài không đến, sáng nào cửa phòng bệnh mở ra, cô cũng cảm thấy ngay sau đó anh sẽ bước vào với túi đồ ăn sáng trên tay.
Hạ Hạ cũng không rõ trong lòng mình là cảm giác gì, có lẽ đúng như lời Tạ Hoài từng nói ở Nam Thành, cô chỉ có một mình, bị thương cũng không liên lạc với gia đình, bị người khác bắt nạt thì chỉ có Tạ Hoài đứng ra giúp. Cô nghĩ, cảm xúc đó chắc là... sự dựa dẫm.
“Anh đang tìm một chỗ tiện cho việc làm ăn.” Khóe môi Tạ Hoài cong lên một nụ cười.
Thấy vẻ mặt ấy của anh, Hạ Hạ tưởng rằng công việc của anh lại có bước tiến mới, vô thức hỏi: “Anh Hoài đang tìm mặt bằng mở tiệm hả? Anh định bán gì thế? Nếu cần nhân viên phục vụ, anh có thể ưu tiên em được không?”
Tạ Hoài: “…”
Nụ cười trên mặt anh biến mất, mặt không cảm xúc: “Im miệng đi.”
Đêm dần khuya. Tạ Hoài dừng xe bên vệ đường, Giang Cảnh Châu và Lương Nguyên Thái lên xe.
Hạ Hạ ngạc nhiên: “Học trưởng? Sao anh lại ở đây?”
Giang Cảnh Châu chỉ mỉm cười, không nói gì.
Ngược lại, Lương Nguyên Thái hớn hở nói: “Anh Hoài gọi tôi đến góp mặt cho khí thế đó.”
Hạ Hạ liếc hắn một cái đầy nghi ngờ, thầm nghĩ: Gọi Lương Nguyên Thái tới không phá rối là may rồi, còn đòi góp được gì?
Tạ Hoài mỉm cười nhạt: “Đừng xem thường Nguyên Thái.”
Anh bẻ lái, cho xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi dừng lại ở một góc khuất không mấy nổi bật. Cách một con phố đối diện là một tiệm làm tóc, đêm hôm khuya khoắt mà hai bên cửa vẫn treo đôi l*иg đèn đỏ rực.