Chương 39

Hạ Hạ không đợi Tạ Hoài lên tiếng, lập tức cúp máy.

Sắc mặt Hạ Quân sầm xuống: “Mày giỡn mặt tao à?”

Hạ Hạ thật ra không hề nói trước với bạn trai mình là sẽ đi đâu. Vậy mà cô lại đứng ngay trước mặt hắn, nói ra hết mọi thông tin, chẳng khác nào đang cố tình chọc tức hắn.

Hạ Hạ lạnh nhạt nói: “Ông vẫn luôn tự cho mình thông minh. Đối phó với loại người như ông, tôi chẳng cần phải chuẩn bị trước làm gì.”

Vừa dứt lời, cô liền bị Hạ Quân tát một cái trời giáng.

Hắn phì một tiếng đầy khinh bỉ: “Con tiện nhân.”

“Muốn đánh tôi à?” Ánh mắt Hạ Hạ tối lại, cô cúi người nhặt lên một viên gạch.

Hạ Quân cười nhạo: “Sao, với cái thân gầy gò như mày mà cũng đòi phản kháng? Con đĩ nhỏ của con đàn bà đĩ già, cả nhà tụi mày đều là lũ rác rưởi.”

Hạ Hạ khẽ cong khóe môi, tay vừa nâng lên, không hề do dự, đập thẳng viên gạch vào đầu mình. Một tiếng “rắc” vang lên, viên gạch vỡ vụn, máu lập tức chảy ròng ròng từ trán cô. Cô vứt nửa viên gạch vỡ đi, cúi xuống nhặt thêm một viên nữa. Máu chảy dọc theo thái dương, nhuộm đỏ cả tóc mai, nhưng cô như không hề cảm thấy đau, lông mày cũng chẳng động đậy.

“Dựa vào đâu mà ông nghĩ tôi bây giờ vẫn sẽ để mặc ông muốn làm gì thì làm?” Cô giơ viên gạch thứ hai lên, đập tiếp lên đầu mình, máu nhuộm đỏ cả vùng tóc trước trán.

Cô nắm lấy cổ áo, giật mạnh, xé toạc lớp vải. Giọng cô run nhẹ vì đau nhưng vẫn gằn từng tiếng: “Tôi hận ông đến mức chỉ muốn ông chết đi cho rồi.”

Hạ Quân hoảng hốt, đưa tay ra định giật lấy viên gạch trong tay cô, ngăn cô tự hại bản thân. Nhưng Hạ Hạ lập tức dí cạnh sắc của mảnh gạch vỡ lên động mạch cổ mình, nghiêng đầu, nhẹ nhàng dùng lực, để lại một vết cắt máu rịn ra.

“Tay tôi mạnh yếu thế nào không quan trọng, lỡ tay thôi là tôi có thể cắt đứt động mạch đấy.” Ánh mắt cô lạnh như băng, “Áo tôi là do ông xé, vết thương trên người là ông đánh.”

“Nếu hôm nay tôi chết ở đây, cảnh sát điều tra một chút là ra ngay. Họ sẽ biết trước kia đã xảy ra chuyện gì. Tôi có động cơ bị ông gϊếŧ, có lời khai chỉ đích danh. Rồi hàng chục con mắt ở công trường đã thấy tôi đi với ông, ông chính là kẻ gϊếŧ người.”

Giọng Hạ Hạ lạnh tanh: “Ông còn dám động vào tôi không? Mẹ kiếp ông thử chạm vào tôi một cái xem.”

Khi Hạ Hạ tỉnh dậy, đầu cô đau như muốn nổ tung. Cô còn chưa mở mắt thì đã nghe thấy trong phòng bệnh có giọng của một bà lão quen thuộc nói: “Lần này Tiểu Nguyên nhà chúng tôi là hành động nghĩa hiệp, cô đừng có thẩm vấn nó như đang tra khảo tội phạm vậy.”

Giọng nữ cảnh sát dịu dàng: “Bà yên tâm, chỉ hỏi cậu ấy vài câu thôi. Chúng tôi đã bắt được người kia, nhưng hắn không nhận là mình ra tay. Cô gái này vẫn chưa tỉnh, đành phải nhờ Tiểu Nguyên kể lại sự việc.”

Cơn đau đầu ban đầu dần dịu đi, Hạ Hạ nhớ lại lơ mơ những chuyện đã xảy ra trước đó. Hạ Quân bị cô dọa không bao lâu, thấy cô liều mạng lấy đá đập vào đầu mình thì cũng hoảng sợ. Hạ Hạ hoàn toàn không giống như đang nói đùa, ánh mắt đầy sát khí khiến hắn cũng phải run sợ, hoàn toàn không nghi ngờ gì việc cô sẽ thật sự gϊếŧ chết hắn ngay tại chỗ.

Hạ Quân định giật lấy cục đá, nhưng Hạ Hạ nhanh tay đánh vào đầu hắn một cái.

Hắn cắn răng chịu đau, giằng lấy viên gạch trong tay cô, rồi chửi om lên: “Muốn chết thì tự chết một mình, đừng kéo tao theo! Ông đây không chơi cái trò đó!”

Hắn vừa dứt lời thì bị một cú đấm từ phía sau đánh ngã lăn ra đất. Trước khi ngất đi, hình ảnh cuối cùng Hạ Hạ nhìn thấy là gương mặt của Lương Nguyên Thái.

Hạ Hạ nhắm mắt lắng nghe cuộc trò chuyện, nắm bắt được vài thông tin. Lương Nguyên Thái và bà nội sống ngay trong khu nhà cấp bốn đó, cậu ra ngoài lấy nước thì tình cờ nhìn thấy một người đàn ông đang đánh người, chẳng nghĩ gì liền lao vào ngăn cản.

Lương Nguyên Thái thấy Hạ Hạ đầu đầy máu ngã gục xuống đất, liền dựa vào sức mình đánh cho Hạ Quân mặt mũi bầm dập. Bản thân cậu cũng bị trầy xước một chút, sau đó cùng Hạ Hạ được đưa đến bệnh viện để băng bó.

Nữ cảnh sát hỏi vài câu, đi đi lại lại vẫn xoay quanh việc ai đã gây ra vết thương trên đầu Hạ Hạ.

Lương Nguyên Thái quả quyết: “Chính hắn đánh đấy, suýt chút nữa thì đánh chết Hạ Hạ rồi.”

Nghe đến đây, trong lòng Hạ Hạ đã có tính toán. Ngón tay cô đang buông thõng bên giường khẽ động đậy, khẽ rên vài tiếng đau đớn rồi khó nhọc mở mắt ra. Nữ cảnh sát thấy cô tỉnh lại, lập tức gọi bác sĩ trực ban đến kiểm tra.

Chị nhẹ nhàng hỏi: “Cảm thấy đỡ hơn chút nào không?”

Hạ Hạ khẽ đáp bằng giọng yếu ớt: “Chị ơi, em đau đầu lắm.”

Nữ cảnh sát nói: “Bác sĩ bảo đây là phản ứng bình thường sau khi tỉnh lại. Em cứ nghỉ ngơi một lát, lát nữa bọn chị cần hỏi em một chút về sự việc.”

Hạ Hạ khẽ “vâng” một tiếng, rồi nghiêng đầu nhìn sang giường bên cạnh, hỏi Lương Nguyên Thái: “Anh có bị thương không?”

Bà nội Lương lên tiếng: “Tay nó bị trầy một chút thôi.”

Hạ Hạ nói: “Nguyên Thái, cảm ơn anh đã cứu em.” Do mất máu quá nhiều nên sắc mặt cô tái nhợt, mỗi lần hít thở cũng khiến người ta thấy cô đau đến nỗi phải co rúm lại. Cô nằm đó yếu ớt, trông vô cùng đáng thương.

Lương Nguyên Thái đỏ mặt: “Không cần khách sáo đâu.”

Nữ cảnh sát cầm sổ ghi chép ngồi xuống bên giường: “Hạ Hạ, vết thương trên đầu em là ai đánh?”

Giường của Hạ Hạ được dựng lên, cô ngồi tựa vào thành giường, trên đầu quấn một vòng băng gạc trắng. Nghe xong câu hỏi của cảnh sát, hốc mắt cô lập tức đỏ lên. Chưa kịp để nữ cảnh sát hỏi câu tiếp theo, nước mắt của cô đã lặng lẽ rơi xuống lã chã.

Nữ cảnh sát nói: “Đầu em đang bị thương, không nên khóc. Nếu cảm thấy tâm trạng chưa ổn thì lát nữa nói sau cũng được.”

Hạ Hạ dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Là Hạ Quân đánh em. Hồi nhỏ hắn thường xuyên đánh em, từng dùng chai rượu đập khiến em bị chấn động não.”

“Có lần em lỡ làm đổ rượu của hắn, hắn còn treo em lên đánh.”

Bà nội Lương nghe vậy giận đến run người: “Thế chẳng khác gì súc sinh nữa! Cảnh sát ơi, người như vậy tuyệt đối không thể bỏ qua được!”

Nữ cảnh sát đang ghi chép thì khựng lại một chút, rồi hỏi tiếp: “Em có thể kể lại quá trình xảy ra vụ việc được không?”

Hạ Hạ nghẹn ngào nói: “Hôm đó hắn đến trường tìm em đòi tiền, dọa nếu em không đưa thì sẽ cho cả trường biết em có quan hệ với hắn. Em chỉ là một sinh viên nghèo, học phí còn phải tự đi làm thêm để lo, làm gì có nhiều tiền như vậy…”

“Em muốn báo cảnh sát, nhưng lại không có bằng chứng là hắn đang tống tiền, nên mới mang theo máy ghi âm để dụ hắn nói ra…”

“… Kết quả là bị hắn phát hiện ra máy ghi âm.”

Nữ cảnh sát hỏi: “Trong khoảng thời gian đó em có gọi cho Tạ Hoài cầu cứu, cụ thể là lúc nào?”

Hạ Hạ trả lời: “Sau khi hắn phá máy ghi âm, em gọi cho Tạ Hoài khiến Hạ Quân nổi điên, hắn xé áo em, còn định… cưỡиɠ ɧϊếp em.”

Trong ánh mắt nữ cảnh sát hiện lên vẻ xót xa, chị gập sổ lại: “Thông tin cơ bản đã khớp rồi. Tại hiện trường có phần còn sót lại của máy ghi âm bị phá, cộng thêm cuộc gọi cho Tạ Hoài. Tối qua có không ít sinh viên Đại học Nam chứng kiến Hạ Quân đánh em bên ngoài ký túc xá. Nhưng có điều tôi không hiểu, Hạ Quân cứ một mực kêu oan, nói rằng vết thương của em là do em tự gây ra.”

Bà nội Lương tức giận nói: “Hắn tưởng ai cũng ngu chắc? Dù có là súc sinh thì cũng không nỡ ra tay tàn nhẫn với chính mình đến vậy!”

Hạ Hạ khẽ giật mí mắt mấy cái.

Nữ cảnh sát phụ họa: “Đúng đó, đừng nói là có Tiểu Nguyên làm chứng, cho dù không có cậu ấy, lời của Hạ Quân chúng tôi cũng không tin. Tự đánh bản thân đến mức này chỉ để vu oan cho hắn à? Ngoài kẻ biếи ŧɦái thì chẳng ai làm chuyện đó cả.”

Mí mắt Hạ Hạ giật đến phát đau, dứt khoát nhắm mắt lại giả vờ bị đau đầu. Bà nội Lương tiễn cảnh sát ra cửa, còn Lương Nguyên Thái trên giường bên cạnh nhẹ nhàng bước xuống. Hạ Hạ nghe thấy tiếng động thì mở mắt, thấy cậu ta như cún con, ngồi thụp xuống bên giường cô.