Chương 38

Trà sữa mà Tạ Hoài mang lên là do Triệu San Kỳ đặt. Dạo gần đây Triệu San Kỳ không ăn tối, nhưng tối nào cũng phải uống hai ly trà sữa. Bình thường Tạ Hoài không nhận đơn giao lặt vặt, nhưng vì Triệu San Kỳ giàu, lại thích xa xỉ, lần nào cũng gọi loại đắt nhất, còn thêm topping đủ kiểu, tính ra bốn mươi tệ một ly. Với Tạ Hoài, một thằng đàn ông biết tiến biết lùi, cúi đầu vì tiền chẳng qua cũng chỉ là chuyện gật đầu một cái mà thôi.

Lúc Hạ Hạ lên lầu, Tạ Hoài vẫn đang đứng dựa vào tường cạnh cửa ký túc xá của cô. Anh lặng lẽ đứng đó, tay buông thõng, chậm rãi lần từng hạt chuỗi bồ đề trong lòng bàn tay.

Hành lang không bật đèn, ánh sáng hoàng hôn hắt qua cửa sổ, ánh trăng và ánh đèn đan xen phản chiếu lên khuôn mặt anh.

Anh đứng bất động, như một pho tượng. Nhưng nếu tiến lại gần, trong hành lang yên tĩnh ấy vẫn có thể nghe thấy tiếng tim anh đang đập nhè nhẹ. Trên người Tạ Hoài có một mùi hương rất dễ chịu như mùi nắng hạ hong khô chăn bông, lại như mùi cỏ non đẫm sương ban mai. Hạ Hạ không thể nói rõ là mùi gì, chỉ cảm thấy rất ấm áp, rất dễ chịu.

“Sao anh vẫn chưa đi?” Dù ánh sáng hành lang mờ ảo, Hạ Hạ vẫn cúi đầu, không muốn để Tạ Hoài nhìn thấy gương mặt mình lúc này.

Tạ Hoài không trả lời câu hỏi, mà hỏi lại: “Người đó là ai?”

“Một người họ hàng xa.” Hạ Hạ đáp vậy.

Cô không biết trong mắt người khác, mình lúc này trông khác thường thế nào. Chỉ cảm thấy bản thân đã cố che giấu cảm xúc rất giỏi rồi.

Đèn hành lang sáng lên, Tạ Hoài liếc thấy vết sưng đỏ trên má cô, bàn tay đang lần chuỗi bỗng khựng lại. Anh mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi cô điều gì.

Hạ Hạ bước qua người anh để mở cửa phòng, Tạ Hoài gọi cô lại: “Hạ Hạ.”

Giọng anh trong trẻo, nhẹ nhàng: “Từ khi nhập học đến giờ, tôi cũng chẳng thân với ai, chỉ thấy em là hợp mắt nhất. Trước kia những lời anh nói chỉ là dọa cho vui thôi.”

“Anh biết nhà em ở Thường Thị, mà Nam Thành với Thường Thị thì cách xa hàng ngàn cây số. Ở nơi xa lạ này nếu em gặp chuyện, chẳng có ai giúp, em có thể nói với anh.” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Anh Hoài chẳng giỏi gì nhiều, nhưng xử lý người thì là sở trường.”

“Anh đã nhận em là em gái, thì nghĩa là xem em là người nhà. Ai bắt nạt em, cứ nói với anh.”

Trong thoáng chốc, Hạ Hạ ngẩn người, thất thần nhìn anh.

Tạ Hoài cong môi cười, mang theo chút bất cần và ngang ngạnh: “Có chuyện thì phải nói đấy, biết không?”

Hạ Hạ đáp khẽ: “Biết rồi.”

Tạ Hoài phất tay rồi rời đi, còn cô thì bước vào ký túc xá, tựa người vào cánh cửa, thở phào một hơi thật dài.

Hai ly trà sữa trên bàn của Triệu San Kỳ vẫn chưa ai đυ.ng đến. Dạo này cô ấy đang giảm cân, tiện tay đem cả hai ly chưa mở nắp ném vào thùng rác. Hôm sau, Hạ Hạ ngủ đến tận trưa mới dậy. Vết sưng trên mặt đã rút bớt, chỉ còn lại một dấu tay nhạt nhòa. Cô mượn kem nền của Chu Tử Du để che đi, còn mượn cả áo của cô ấy để mặc.

Bộ đồ là kiểu hai lớp: bên trong là một chiếc áo hai dây màu đen, bên ngoài khoác một lớp áo sơ mi voan mỏng trong suốt, có đính những hạt pha lê nhỏ li ti. Xương quai xanh tinh xảo và bờ vai gầy guộc của Hạ Hạ lấp ló sau lớp voan nhẹ nhàng.

Dây áo mảnh như tơ vắt lên đôi vai nhỏ nhắn, trắng ngần của cô, tạo nên nét quyến rũ rất riêng của một cô gái trẻ.

Chu Tử Du đánh giá: “Cậu mặc bộ này cũng đẹp đấy chứ.”

Ánh mắt cô bỗng sáng lên, cười híp mắt hỏi: “Hạ Hạ hôm nay mặc đẹp thế, định đi hẹn hò à?”

Hạ Hạ đeo balo ra khỏi ký túc, trước tiên đến tiệm mì ngoài trường gọi một tô mì thịt bằm, từ tốn ăn hết, rồi bắt xe đến khu chợ điện tử dạo quanh cả buổi chiều.

5 giờ chiều. Đúng giờ tan tầm, người trên đường bắt đầu đông dần. Hạ Hạ đứng đối diện công trường xây dựng, các công nhân lần lượt tan ca, từng nhóm rảo bước ra cổng.

Hạ Quân lẫn trong đám người, vừa ra khỏi cổng đã đi thẳng về phía cô: “Tiền đâu?”

Hạ Hạ liếc nhìn đám công nhân xung quanh: “Ông muốn tôi đưa tiền cho ông ngay ở đây sao?”

Hạ Quân cười khẩy: “Nói cũng đúng. Vậy thì theo tôi đi.”

Nơi hắn ở là một khu nhà cấp bốn lụp xụp, thuê chung một phòng với mấy người thợ khác. Cả khu ấy có mấy căn đã bị cưỡng chế phá dỡ, xung quanh toàn là những bức tường gạch vỡ, đống đổ nát kéo dài như hoang phế. Hạ Hạ đi đến cửa phòng thì dừng lại, không bước vào nữa.

Xung quanh toàn là đất hoang và gạch vụn, hầu như không có bóng người. Hạ Quân châm một điếu thuốc mùi hăng hắc: “Lấy ra đi.”

Hạ Hạ đáp: “Tôi không có tiền.”

“Ông là đàn ông trưởng thành, tay chân lành lặn, lại đi tống tiền một sinh viên như tôi.” Giọng cô thản nhiên, không đổi sắc mặt. “Sống càng lâu càng tụt lùi, đến cả liêm sỉ cũng vứt rồi sao?”

Đầu ngón tay Hạ Quân khựng lại, đầu điếu thuốc màu cam nhạt nhả ra làn khói trắng lượn lờ.

Ánh mắt hắn bắt đầu săm soi Hạ Hạ, xuyên qua lớp áo khoác mỏng, dừng lại nơi chiếc cổ thanh mảnh và xương quai xanh rõ nét của cô.

Mười năm trôi qua, cô bé ngày nào giọng còn bi bô, giờ đã trưởng thành thành một thiếu nữ duyên dáng, vóc dáng mảnh mai, vẻ ngoài càng thêm xinh đẹp khiến Hạ Quân trong lòng nổi lên một luồng cơn ngứa ngáy khó tả.

Hắn dập điếu thuốc: “Không mang tiền cũng được, lấy người mà trả cũng xong.”

Hạ Hạ nhướng mày: “Hồi nhỏ ông đã đánh mẹ tôi, sàm sỡ tôi, giờ già rồi mà cái bệnh đó còn chưa bỏ được à? Lấy người mà trả là sao, ông định đánh tôi một trận xả giận, hay là muốn cưỡиɠ ɧϊếp tôi?”

Hạ Quân cười khẩy: “Mười năm trước mày ăn của tao, uống của tao, tao sờ mày vài cái thì sao? Giống y hệt con mẹ tiện nhân của mày, suốt ngày ra vẻ thanh cao trước mặt tao, chứ thật ra trong lòng mày cũng chỉ mong có đàn ông đè ra thôi, đúng không? Còn dám cắn đứt tai tao nữa chứ.”

Hạ Hạ đáp lạnh lùng: “Sàm sỡ thì cứ gọi thẳng là sàm sỡ, không cần bày đặt nói văn hoa.”

Hạ Quân dụi mạnh đầu thuốc lá dưới đế giày, bất chợt vươn tay túm lấy cô. Hạ Hạ nghiêng người né tránh, nhưng hắn không nhằm vào người cô mà giật phăng balo sau lưng cô. Hắn kéo khóa, lôi từ trong ra một chiếc máy ghi âm đang chạy.

Hạ Quân nói: “Hạ Hạ, mày còn non lắm. Một đứa từng cắn đứt tai tao mà lại tự nhiên lên mặt đưa tiền, vừa mở miệng đã nhắc đến tống tiền với sàm sỡ, mày nghĩ tao ngu chắc?”

Hắn ném chiếc máy ghi âm mà Hạ Hạ vừa mua sáng nay xuống đất, lấy chân đạp nát bét.

Hạ Hạ không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn: “Vậy theo ông, tôi nên làm gì?”

Cô biết rõ bản thân không thể dùng đoạn ghi âm ấy làm bằng chứng mọi chuyện đã trôi qua cả chục năm, chẳng có căn cứ gì để truy tố, cô chỉ muốn ghi âm lại để phòng thân sau này. Hạ Hạ rút điện thoại ra bấm một số, Hạ Quân lập tức vươn tay định giật lấy.

Hạ Hạ giơ cao điện thoại: “Tôi đi gặp ai, gặp ở đâu, bạn trai tôi đều biết. Ông dám động vào tôi một cái, anh ấy lập tức báo công an, xử ông chết luôn.”

Hạ Quân bị cô dọa sững. Hắn biết lời cô nói có phần doạ dẫm, nhưng đúng là không sai. Cô dám một mình đến gặp hắn, chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước. Bút ghi âm đã bị hắn phá, hắn cũng chưa động vào cô một ngón tay, có gọi cảnh sát thì bọn họ cũng không thể bắt người chỉ vì một cuộc nói chuyện.

Vậy nên Hạ Hạ cứ thế đứng ngay trước mặt hắn mà gọi điện thoại. Chuông reo vài tiếng, Tạ Hoài bắt máy. Một tiếng “alo” nhàn nhạt vang lên qua loa ngoài.

Hạ Hạ cầm chặt điện thoại, ánh mắt băng lạnh nhìn chằm chằm Hạ Quân: “Em đang ở bên ngoài khu nhà cấp bốn đối diện công trường giai đoạn ba của Vườn Bích Quế. Người đi cùng em tên là Hạ Quân, quê ở huyện Bình Hương, thành phố Thường Thị. Tất cả những vết thương trên người em hôm nay đều do ông ta đánh. Nếu em không quay về, nhớ gọi cảnh sát.”

Hạ Quân: “……”