Hạ Hạ cụp mắt xuống, trên bàn cô không bật đèn bàn, ánh sáng trong phòng hơi tối, khiến nét mặt cô cũng trở nên mờ mờ không nhìn rõ.
Thái Vân nói: “Cho dù mất mặt thì cũng đâu cần phải trốn kỹ như vậy? Cứ kéo dài thế này thì cả học viện sẽ biết cậu có ông bố làm công xây dựng đấy.”
“Không biết nói thì im miệng đi.” Chu Tử Du bước đến trước mặt Hạ Hạ, “Tớ đi với cậu xuống nhé.”
Hạ Hạ đứng dậy, khẽ mỉm cười với cô: “Không cần đâu.”
Hạ Quân đứng ở vị trí nổi bật nhất ngay cửa ký túc xá nữ. Hắn mặc một bộ quần áo dính đầy bụi xi măng, chiếc nón rơm trên đầu rách vài lỗ, người bốc mùi chua nồng do mồ hôi từ lúc làm việc ban ngày.
Đôi mắt đυ.c ngầu của hắn đảo qua lại, liếc nhìn đôi chân dài dưới những chiếc quần short của nữ sinh ra vào ký túc xá.
Thấy Hạ Hạ đi ra, hắn liền tháo nón, để lộ mái tóc bết dầu và gương mặt chữ điền mang nét dữ tợn. Ở giữa vành tai trái có một vết sẹo khâu cũ, ngoằn ngoèo như một con rết nhiều chân quấn quanh. Hạ Hạ dừng lại cách hắn vài mét.
Mười năm đã trôi qua, Hạ Quân trông già đi thấy rõ. Đó là sự lão hóa về bề ngoài, cũng là vẻ tang thương hằn trong thần sắc và ánh mắt.
Hắn không còn cao lớn như mười năm trước nữa. Ngày ấy, Hạ Hạ phải ngẩng cổ mỏi nhừ mới có thể nhìn thấy đôi mắt lạnh băng kia. Trong ánh mắt hắn giờ đây cũng không còn thứ ác ý kinh hồn khiến người ta vỡ mật mỗi lần hắn say rượu. Thời gian đã mài mòn đi vài phần dữ tợn trên người hắn. Mà suốt những năm ấy, Hạ Hạ cũng đã lớn rồi.
Hạ Quân cười: “Mày mà không ra, tao sẽ gào to cho cả trường mày biết đấy.”
Hạ Hạ lạnh nhạt nhìn thẳng vào hắn: “Ông có chuyện gì không?”
Hạ Quân nói: “Ngụy Kim Hải không dạy mày lễ phép à? Bấy nhiêu năm không gặp, mở miệng cũng không biết gọi một tiếng ‘chú’.”
“Ông có chuyện gì không?” Hạ Hạ nhắc lại lần nữa, gương mặt không biểu cảm.
Hạ Quân bước tới gần cô, cô lùi lại một bước, bình thản nói: “Chốt bảo vệ trường cách đây chỉ hai trăm mét, đồn công an quận Xương Bình chỉ mất năm phút lái xe là tới. Cảnh sát Sài ở đồn bên cạnh là người tôi rất quen. Ông mà dám tiến thêm bước nữa, tôi sẽ la lên.”
Hạ Quân thoáng sững người, rồi lập tức nói: “Tao có làm gì mày đâu, cảnh sát đến thì làm được gì tao?”
“Ngược lại là mày đó.” Hắn nhếch mép cười, “Mày gọi cảnh sát đến, tao cũng muốn hỏi thử xem cái tai tao là bị ai cắn đứt làm đôi.”
Bầu trời dần tối lại, chỉ còn một vệt sáng trắng mỏng mảnh nơi đường chân trời xa xa.
Đèn đường trong trường đã bật sáng, con phố ăn vặt bên kia bức tường cũng bắt đầu lên đèn rực rỡ. Tạ Hoài lái xe máy điện chạy tới, dừng ngay trước ký túc xá nữ. Trên giá xe phía sau là thùng xốp đựng trà sữa mà các bạn nữ đặt.
Từ xa anh đã nhìn thấy Hạ Hạ. Cô gái mặt lạnh như băng, hoàn toàn không phải dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn thường ngày khi đứng trước anh. Trước mặt cô là một gã đàn ông lôi thôi lếch thếch, gương mặt đầy dầu bóng nhẫy, nở nụ cười tục tĩu khó chịu. Tạ Hoài tháo mũ bảo hiểm, bước đến.
“Hạ Hạ.” Tạ Hoài đặt tay lên vai cô, ánh mắt sắc bén như dao quét qua người Hạ Quân, “Có chuyện gì sao?”
Nhiệt độ nóng hổi từ lòng bàn tay Tạ Hoài truyền đến vai, kéo Hạ Hạ từ ký ức bão tố mười năm trước trở về với đêm yên tĩnh của Đại học Nam Thành. Đây là thành phố phía Nam, không còn là ngôi làng cô độc không ai cứu giúp kia nữa.
Giờ đã là mười năm sau. Hạ Quân đã già, còn cô thì đã trưởng thành. Hắn có gan đến đây, nhưng Tạ Hoài cũng sẽ không để hắn làm càn. Cô ngẩn ra một lát, rồi khẽ lắc đầu.
“Thật sự không sao chứ?” Tạ Hoài nhìn chằm chằm Hạ Quân, ánh mắt mang theo sự đề phòng.
“Không sao.” Hạ Hạ nói nhỏ, “Anh đi làm việc đi.”
Tạ Hoài không gặng hỏi nữa, chỉ nhàn nhạt đáp: “Có chuyện thì gọi cho anh.”
Nói xong, anh quay người đi lên lầu để giao trà sữa. Hạ Quân nhìn bóng lưng anh khuất dần, trầm ngâm một lát rồi nói: “Bạn trai à? Hôm đó tao thấy hai đứa ăn sáng với nhau, còn ngồi xe máy của nó nữa. Tao phải lục tung mấy trường mới tìm ra mày, cũng coi như không uổng công rồi.”
Hạ Hạ mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc ông muốn gì?”
Hạ Quân ngước mắt lên: “Chú già rồi, hồi trẻ để lại đủ thứ bệnh, giờ chỉ có thể đi làm tạp vụ ở công trường, mỗi tháng kiếm được có một hai nghìn tệ. Mày cũng biết giá cả bây giờ thế nào, từng đó tiền làm được gì? Đi tìm gái còn không đủ…”
“Còn cái tai này của tao, cứ đến ngày mưa âm u là đau chết đi được, mua thuốc giảm đau cũng tốn không ít, chuyện này ít nhiều cũng là do mày gây ra chứ còn ai.”
Hạ Hạ nói: “Tôi là sinh viên, ông nhìn tôi giống người có tiền à?”
Hạ Quân nhe răng cười: “Ngụy Kim Hải dù sao cũng là người thành phố, mày làm con gái hờ của ổng bao nhiêu năm, mỗi tháng chắc cũng cho mày ít tiền tiêu vặt chứ hả?”
“Đúng, ông ta có cho tiền tôi.” Hạ Hạ nhướn mày, “Nhưng nếu tôi đưa hết cho ông, thì tôi lấy gì để tiêu?”
Hạ Quân nói: “Mày không có bạn trai à? Không biết xài tiền đàn ông hả?”
Hạ Hạ im lặng vài giây rồi hỏi: “Nếu tôi đưa tiền, sau này ông sẽ không đến tìm tôi nữa?”
Hạ Quân không trả lời ngay: “Còn phải xem mày đưa bao nhiêu.”
Hạ Hạ thò tay vào túi, lấy ra hai trăm tệ. Cuối tuần trước, chị Yến lại gọi cô đi làm thêm làm lễ tân cho một buổi lễ ra mắt sự kiện, đứng cả ngày được đúng hai trăm tệ.
Hạ Quân nhận tiền, cười khẩy, rồi đột nhiên tát thẳng vào mặt cô một cái: “Mẹ kiếp, mày coi tao là ăn mày chắc?”
Hắn từ nhỏ đã quen tay đánh Hạ Hạ, giờ ra tay cũng chẳng cần biết đây là chốn đông người, không hề kiêng dè chút nào. Sinh viên đi ngang qua đều nhìn sang với vẻ tò mò, thấy người bị đánh là Hạ Hạ thì càng chú ý hơn.
Hạ Hạ đưa tay che mặt, tóc rũ xuống che đi đôi mắt: “Tôi chỉ có từng đó thôi.”
Hạ Quân bỗng bật cười: “Mày không có bạn trai à? Tao thấy nó ăn mặc cũng sành điệu đấy.”
“Ông đừng có mà động đến anh ấy.” Hạ Hạ trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt hạnh ngấn nước nhưng lại chẳng mang chút khí thế nào, “Dù anh ấy có giàu thì cũng không liên quan gì đến ông.”
Hạ Quân cười quái dị: “Tao chỉ tiện miệng nói vậy thôi, ai ngờ hắn thật sự có tiền? Hạ Hạ giỏi quá, lớn rồi biết bám vào người có tiền rồi ha. Hôm nay mày mà không đưa tiền, tao cứ đứng đây chờ, chờ bạn trai mày ra xem, cho hắn biết mày là loại gì.”
Hạ Hạ cắn chặt đôi môi tái nhợt: “Tôi có gì mà phải sợ anh ấy biết?”
“Mày không sợ hắn biết?” Hạ Quân nhếch mép, “Mẹ mày ngày xưa ngủ bậy với tao ở quê, mày thì từ nhỏ bị tao đánh như chó. Nếu bạn trai mày là người có gia giáo, mày nghĩ hắn còn để mắt đến mày sao?” Hắn chỉ vào tai mình. “Còn cái tai tao nữa, mày độc ác như thế, bạn trai mày có biết không?”
Mặt Hạ Hạ tái đi: “...Đừng nói với anh ấy.”
“Hai nghìn tệ, nhiều hơn tao cũng không lấy.” Hạ Quân nói, “Tao còn phải đi khám cái tai này nữa. Ngày mai tao đến tìm mày, chuẩn bị sẵn tiền đi.”
“Đừng tới đây.” Hạ Hạ vội nói, “Tôi không muốn để bạn học thấy.”
Cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi biết chỗ công trường của ông, mai sau khi ông tan ca, tôi sẽ đến tìm.”