Chương 35

Hạ Hạ ngơ ngác đứng yên tại chỗ. Hạ Quân kéo quần lên, đi về phía cô bé, ánh mắt thèm khát lướt trên cánh tay nhỏ trắng mịn của cô. Vũ Lệ chạy đến ôm chặt lấy Hạ Hạ: “Đừng nhìn nó.”

Hạ Quân bĩu môi, nhổ một cái, rồi lặng lẽ rời đi. Hạ Quân là anh em họ với cha Hạ Hạ, theo vai vế thì cô phải gọi một tiếng “chú”. Khi còn trẻ ông ta lông bông lêu lổng, đến trung niên thì không nhà không cửa, sống bằng nghề thợ xây trong trấn.

Mỗi tuần ông ta lại quay về một lần, không hề bước vào nhà mình, mà lao thẳng vào giường của Vũ Lệ. Ngủ lại một đêm, sáng hôm sau trời vừa sáng là xách đồ đi mất.

Hạ Hạ ngủ một mình, mỗi đêm nằm nghe âm thanh phát ra từ phòng bên cạnh, không dám phát ra một tiếng động. Trước khi đi, Hạ Quân luôn nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Cô không hiểu ánh mắt đó mang ý gì, chỉ cảm thấy lạnh gáy, và lần nào sau khi ông ta đi, Vũ Lệ cũng ngồi bên mép giường khóc cả ngày.

Hạ Hạ thắc mắc: “Mẹ ghét ông ta, vậy sao còn để ông ta vào nhà?”

Vũ Lệ vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào mắng cô: “Trẻ con biết cái gì mà nói?”

Quả thật, Hạ Hạ còn nhỏ, cũng đúng là chưa hiểu chuyện. Nhưng từ “chưa hiểu” đến “hiểu” thật ra không mất bao lâu.

Hai năm đó là quãng thời gian yên bình và tĩnh lặng hiếm hoi trong ký ức của cô. Từ khi Hạ Quân bắt đầu thi thoảng đến nhà, đám côn đồ làng bên vốn hay lảng vảng trước cửa Vũ Lệ cũng biến mất, những đứa trẻ thường bắt nạt Hạ Hạ cũng bớt hung hăng hẳn.

Cửa nhà góa phụ vốn hay sinh chuyện, Vũ Lệ từng là người phụ nữ không chồng, giờ lại “có đàn ông” rồi.

Những lời đồn thổi trong làng chỉ dám nói sau lưng, những cái chỉ trỏ bàn tán cũng có thể làm như không thấy.

Năm Hạ Hạ sáu tuổi, Hạ Quân rơi từ giàn giáo xuống, gãy tay. Từ đó không làm được việc nặng, đành quay về làng trồng trọt.

Nhưng ông ta không chịu khổ được. Làm ruộng được mấy hôm là bỏ ngang, mỗi ngày ra chợ mua một miếng thịt đầu heo, kèm theo hai chén rượu, rồi nằm lười trên giường đất, mơ màng hết cả ngày. Đầu hạ, trời mưa như trút, nước sông dâng cao tràn qua mặt cầu.

Hạ Quân đứng sau lưng Hạ Hạ, liếʍ môi: “Về nhà với chú, chú giúp con giặt đồ.”

Hạ Hạ buông vạt váy, quay người chạy về hướng nhà: “Mẹ con ở nhà, mẹ sẽ giúp con giặt.”

Hạ Quân nói: “Mẹ con ốm rồi, không giặt đồ được.”

Hạ Hạ tránh bàn tay ông ta đang đưa ra định ôm cô: “Con tự giặt được.”

Cô bé nhỏ xíu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ông ta: “Con không về nhà với chú.”

Hạ Quân cười: “Hôm qua chú lên thị trấn mua thuốc cho mẹ con, con đi với chú lấy thuốc.”

Hạ Hạ cảnh giác nhìn ông ta: “Chú đưa thuốc cho con là được.”

Hạ Quân nói: “Chú cầm không nổi, nếu con không đi, chú sẽ vứt thuốc đi, để mẹ con chết bệnh luôn.”

Hạ Hạ không còn cách nào khác, đành phải đi theo ông ta. Suốt dọc đường, Hạ Quân mấy lần muốn nắm tay cô, đều bị cô tránh né. Tiền những năm qua Hạ Quân kiếm được đều đổ vào rượu chè cờ bạc, nhà chỉ còn lại hai gian nát bươm, giường đất còn trải tấm chiếu rơm thô ráp.

Hạ Hạ ngồi ở bậu cửa trong sân, chăm chú nhìn đàn kiến, còn Hạ Quân thì vào trong phòng lục lọi tìm thuốc mua cho Vũ Lệ.

“Chú tìm thấy chưa ạ?” Cô bé Hạ Hạ ngây thơ hỏi, giọng non nớt.

Hạ Quân đáp: “Rõ ràng chú để thuốc ở đây mà tìm mãi không thấy. Con vào giúp chú tìm thử xem.”

Hạ Hạ bước vào phòng. Trên tủ chẳng có gì cả trống trơn. Cô bé nhìn hắn đầy nghi hoặc, vừa định hỏi thì Hạ Quân đã vươn tay ôm eo cô, nhấc bổng cô lên đặt xuống chiếc giường đất. Hắn nhe hàm răng vàng khè vì bị thuốc lá hun: “Hạ Hạ đã sáu tuổi rồi, để tôi xem xem Hạ Hạ đã lớn lên thế nào.”

Hạ Hạ giật mình hoảng hốt, ra sức đấm vào cánh tay hắn, dùng chân đạp vào quần hắn. Sự kháng cự dốc hết sức lực của cô bé, trong mắt Hạ Quân chỉ như đang gãi ngứa. Hắn cười nham hiểm, thô bạo xé toạc chiếc váy trắng chấm bi trên người cô, để lộ chiếc qυầи ɭóŧ nhỏ màu hồng nhạt bên trong.

Hạ Hạ bật khóc nức nở. Dù cô không hiểu Hạ Quân định làm gì, nhưng bản năng nhạy cảm của một đứa trẻ cũng nhận ra ác ý trong hành động của hắn. Thấy Hạ Quân đang cởϊ qυầи, cô hoảng loạn giơ chân đá mạnh vào hạ bộ hắn. Hạ Quân đau đớn kêu lên, vung tay tát mạnh vào đầu cô một cái.

Ngô Lệ từ ngoài lao vào, bà bị bệnh tim, chạy gấp khiến thở không ra hơi, mặt đỏ bầm như sắp nghẹt thở.

Bà đẩy Hạ Quân ra, gào lên như điên: “Có giỏi thì đánh tôi đây này! Con bé mới có sáu tuổi, anh còn là người không hả?”

Hạ Hạ toàn thân run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi, nước mắt lưng tròng. Hạ Quân sau khi hoàn hồn liền chửi rủa om sòm, vung nắm đấm lao vào người Ngô Lệ. Hạ Hạ ôm chặt lấy cổ Ngô Lệ, bị bà ôm vào lòng. Trong đôi mắt hoảng sợ của cô bé, phản chiếu gương mặt râu ria xồm xoàm của gã đàn ông mất hết lý trí vì đau đớn. Đó là khởi đầu cho cơn ác mộng của cô bé.

Trước năm tám tuổi, Hạ Hạ gần như đã phải chịu hết mọi đòn roi tàn khốc trong cuộc đời. Bị đánh bằng gậy, bị quất bằng dây nịt, bị đập bằng chai rượu… Hạ Quân nghiện rượu, tính khí ngày càng bạo ngược. Chỉ cần say là hắn lại lôi Hạ Hạ ra trước mặt để đấm đá không thương tiếc.

Có khi hắn nổi hứng, định vén áo cô bé lên để sờ làn da non nớt trắng trẻo, cô chỉ cần phản kháng một chút là sẽ bị đánh đập tàn nhẫn tới mức đầu óc choáng váng. Ngô Lệ không dám che chở cho cô. Bà chỉ cần nói một câu thôi là Hạ Quân sẽ ra tay càng tàn nhẫn hơn. Những năm tháng Hạ Hạ còn có ký ức, trên người cô chưa bao giờ hết những vết bầm tím.

Cô chạy đến ủy ban thôn nhờ người giúp đỡ, bí thư biết rõ Ngô Lệ và Hạ Quân là tình nhân nên cũng không can thiệp gì nhiều, chỉ mắng Hạ Quân mấy câu rồi bảo hắn không được đánh con nữa. Hạ Quân khúm núm gật đầu vâng dạ, nhưng khi bí thư vừa đi khỏi, hắn liền túm tóc Hạ Hạ, đập đầu cô bé vào tường.

Hạ Hạ từng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, nhưng còn chưa kịp quay số thì đã bị Hạ Quân phát hiện. Hắn giật đứt dây điện thoại, quay người cầm chai rượu đập mạnh vào sau đầu cô bé.

Vết sẹo đó cho đến nay vẫn còn, ẩn sau lớp tóc che phủ. Ngô Lệ đã vài lần muốn đưa cô bé bỏ đi, nhưng lần nào cũng không thành.

Bà quá yếu, không thể nào vừa mang theo đứa trẻ vừa rời đi kiếm sống. Bà không có kỹ năng sinh tồn, đi được vài bước chân thôi cũng đã thở không ra hơi. Cả đời bà vốn đã định sẵn là phải phụ thuộc vào đàn ông để sống.

Bà từng có lúc quẫn trí, định kéo theo Hạ Hạ cùng chết. Hôm ấy, Hạ Hạ vừa tỉnh giấc trưa, đứng ở cửa buồng trong nhìn thấy Ngô Lệ khóa cửa sổ, đóng cửa lại rồi mở van khí gas. Cô bé ôm chú thỏ nhồi bông dơ bẩn, lặng lẽ đứng đó.

Ánh nắng trưa gay gắt chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, làm làn da lộ ra vẻ trong suốt, không chút huyết sắc, cũng chẳng có lấy một nụ cười. Ngô Lệ nhìn cô bé mấy giây, ánh mắt chạm nhau khiến cơn tuyệt vọng trong bà bỗng tan biến.

Bà tắt van khí gas, ôm lấy Hạ Hạ khóc nức nở: “Mẹ hết cách rồi, mẹ vô dụng, bệnh tình thế này chỉ làm liên lụy người khác, chẳng ai muốn lấy mẹ cả. Mẹ có đưa con đi thì cũng đói chết ngoài đường. Ở lại đây, ít ra con còn có cơm ăn. Con ráng chịu đựng thêm vài năm nữa, chịu đựng đến khi lớn, đến lúc đó con hãy chạy trốn đi.”