Cậu lười biếng tựa vào khung cửa, ánh mắt đen láy, khóe môi cong cong đầy ý cười: “Cô Ỷ à, em quên lấy ly sữa đậu nành của mình rồi.”
Các sinh viên trong phòng đồng loạt quay sang nhìn ly sữa trong tay Ỷ Mỹ Hiền.
Ỷ Mỹ Hiền: “……”
Tạ Hoài nhìn chăm chăm vào tay cô: “À, cô uống mất rồi à? Vậy thôi, không sao đâu.”
Giọng cậu nghe như thật sự tiếc nuối. Ỷ Mỹ Hiền bị bao nhiêu sinh viên nhìn chằm chằm như thế, mất thể diện không chịu nổi, bèn vội vã nói với giọng cao vυ"t: “...Đừng thôi mà, lại đây, cô trả tiền cho em.”
Lúc này, nếu là người biết điều thì hẳn phải nói: “Thôi ạ, sao em dám lấy tiền của cô giáo chứ?”
Nhưng rõ ràng, Tạ Hoài không phải kiểu biết điều như vậy. Cậu thong thả bước vào văn phòng.
“Ba tệ thôi, bình thường thì em không lấy đâu.” Cậu cười cười, “Nhưng cô là một người nghiêm khắc, thanh liêm chính trực, em sợ cô nhận đồ của sinh viên rồi trong lòng áy náy.”
Ỷ Mỹ Hiền rút ví ra, bên trong chỉ có tờ một trăm tệ, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi.
Tạ Hoài lục ba lô, lấy ra một nắm tiền lẻ lộn xộn chắc là tiền thối khi đi buôn bán rồi trải ra ngay trên bàn.
Cậu dịu giọng an ủi: “Cô đừng lo, em có tiền thối mà.”
Hoàng hôn lúc sáu giờ nhuộm ánh chiều vàng nhạt khắp không gian, rọi lên ký túc xá nữ khiến tòa nhà chìm trong nửa sáng nửa tối.
Triệu San Kỳ đang nấu cháo bằng nồi điện, hơi nước trắng bốc lên từng lớp, lan tỏa khắp không khí.
Chúc Tử Du cười ngả người ra ghế: “Tôi thật sự phục Tạ Hoài sát đất luôn, người khác có bất mãn với cô Ỷ thì cũng chỉ dám nói xấu sau lưng vài câu, cậu ta thì làm ra được cái trò đó cơ mà? Nghe nói sau khi Tạ Hoài đi rồi, mặt cô Ỷ trong văn phòng tức đến xanh lè luôn.”
Triệu San Kỳ nghe thấy nhắc đến Tạ Hoài thì quay đầu lại: “Tạ Hoài đúng là trẻ con quá.”
Cô quay sang hỏi Hạ Hạ, người vẫn im lặng nãy giờ: “Hạ Hạ, cậu thân với Tạ Hoài, cậu có biết trong đầu cậu ta nghĩ gì không?”
Hạ Hạ đang làm bài tập tiếng Anh, nghe vậy thì ngừng viết: “Tớ nghĩ Tạ Hoài chắc chẳng nghĩ gì cả.”
Cô cảm thấy Triệu San Kỳ nói đúng, Tạ Hoài đúng là trẻ con, nhưng chỉ là... trẻ con thôi. Cậu không phải lần đầu bị cô Ỷ mắng, nhưng là lần đầu phản kháng lại.
Hạ Hạ nghĩ có lẽ là vì Ỷ Mỹ Hiền đã đυ.ng đến điều gì đó nhạy cảm trong lòng Tạ Hoài giống như cảnh sát ở thành phố Thường lần trước vậy.
Ỷ Mỹ Hiền không phải mắng cậu học dốt, mà là mắng cậu ngu, đến cả chép bài cũng không biết. Nếu chuyện xảy ra ngược lại, Tạ Hoài chép bài bị bắt tại trận rồi bị mắng, có lẽ cậu chẳng phản ứng gì đâu. Nhưng trong hoàn cảnh này thì ai mà chẳng thấy tức? Người làm bài thật thì bị mắng, còn người gian lận thì chẳng ai đυ.ng tới.
Tạ Hoài giống như một đứa trẻ. Cậu mang theo tất cả những góc cạnh gai góc của tuổi trẻ chưa được mài giũa có những chuyện không bận tâm, nhưng có những chuyện lại cực kỳ để tâm. Thái Vân từ bên ngoài trở về, ba người trong phòng biết cô có quan hệ thân thiết với Ỷ Mỹ Hiền nên lập tức dừng chủ đề ban nãy.
Thái Vân đặt mấy tờ giấy trước mặt Hạ Hạ, giọng lạnh nhạt: “Đơn xin trợ cấp sinh viên nghèo. Điền xong thì nộp cho tôi.”
Hạ Hạ cầm mấy tờ giấy lên xem qua muốn xin hỗ trợ tài chính thì quy trình rất rườm rà: trước hết phải có bản tự khai hoàn cảnh khó khăn, sau đó là giấy xác nhận có đóng dấu của chính quyền nơi cư trú, cuối cùng cố vấn học tập sẽ liên hệ với phụ huynh, thậm chí còn có thể đến tận nhà xác minh tình hình.
Hạ Hạ đưa giấy lại cho Thái Vân: “Tôi đâu có nói sẽ nộp đơn xin trợ cấp, để dành cho người khác đi.”
Thái Vân tỏ vẻ châm chọc: “Hạ Hạ, cậu còn bày đặt cái gì? Nghèo đến mức nồi cơm còn không có mà ăn rồi, còn giả vờ ra vẻ làm gì?”
Hạ Hạ bình thản: “Ừ, cậu nói cái gì cũng đúng. Nhưng tôi dù có đói đến không nấu nổi cơm thì cũng sẽ không đi trộm gạo nhà cậu đâu, khỏi phải lo giùm tôi.”
Thái Vân: “Tùy cậu.”
Cô cười lạnh: “Quên nói với cậu, vừa rồi tôi gặp người họ hàng làm công trình của cậu ở dưới lầu, ông ta có việc tìm cậu, bảo cậu xuống gặp một chút.”
Hạ Hạ khó hiểu: “Người họ hàng làm công trình nào?”
Triệu San Kỳ thấy hai người sắp cãi nhau, vội chen vào: “Tối qua tớ với Thái Vân đi ăn, lúc ra cổng trường thì gặp một người đàn ông ăn mặc như công nhân công trình, ông ta kéo đại một người lại hỏi có biết Hạ Hạ không, nói là người thân của cậu. Tớ đưa số điện thoại cậu cho ổng rồi, ổng không gọi cho cậu à?”
Giữa hai hàng lông mày của Hạ Hạ đầy vẻ hoang mang: “Nhà tớ đâu có ai ở Nam Thành đâu.”
Lời vừa dứt, điện thoại cô vang lên. Là một số lạ, hiện khu vực là ở Thường Thị.
Cô tiện tay nhấc máy. Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông, khàn đặc, như thể cổ họng nghẹn đầy đờm đặc mà không khạc ra nổi: “Biết ngay hôm đó tao không nhìn nhầm, Hạ Hạ, mày để tao tìm mày bao lâu rồi hả.”
Giọng nói ấy vừa lọt vào tai, đầu óc Hạ Hạ lập tức nổ tung. Tay cô cứng đờ lại, giữ điện thoại mà như bị đóng băng. Phía xa, mặt trời chiều đang lặn xuống sau dãy núi chồng chất. Trên bầu trời chỉ còn lại mây mù và ráng đỏ hòa quyện nhau, lan ra giữa khe hở của trời và núi, lặng lẽ tan dần.
Điện thoại trên tay Hạ Hạ rơi xuống đất, vang lên một tiếng "bộp".
Hạ Hạ chưa bao giờ từng hận Ngụy Kim Hải. Cho dù ông ta ích kỷ, keo kiệt, bộ dạng tiểu nhân hẹp hòi, chưa từng cho cô một cuộc sống tử tế, không phải lo nghĩ chuyện tiền bạc hay thể diện. Dù lần cô thi đại học thất bại cũng có nguyên nhân từ cái công trường nát bét của Ngụy Kim Hải, cô vẫn chưa bao giờ thực sự oán hận ông ta.
Đối với Ngụy Kim Hải, cô chẳng qua chỉ là một cái "đuôi" dư thừa. Ông ta để cô sống trong nhà, cho cô cơm ăn, cho cô được đi học, trong lòng Hạ Hạ đã từng thấy biết ơn rồi. Trong suốt những năm tháng đó, Hạ Hạ gần như chưa từng ngừng việc lấy lòng Ngụy Kim Hải.
Ngày thường tan học về nhà, làm xong bài tập là Hạ Hạ lại bắt đầu làm việc nhà: nấu cơm, giặt đồ, lau sàn… Chỉ cần Ngụy Kim Hải chưa đi ngủ, thì cô cũng chưa từng được nghỉ một phút. Cô không sợ cuộc sống khổ cực, cô chỉ sợ có một ngày Ngụy Kim Hải đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Lúc đó, Vũ Lệ sẽ lại dẫn cô về quê. Mà cô không muốn quay về. Ở quê có ma quỷ.
Khi cha ruột qua đời, Hạ Hạ còn rất nhỏ. Bao năm trôi qua, ký ức của cô đã mờ nhạt từ lâu. Cô chỉ còn nhớ lúc đó trong nhà treo đầy vải trắng, người đến viếng đông đến mức giẫm bẹp cả bậc cửa.
Cô bé Hạ Hạ khi ấy còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng chẳng có nhiều đau buồn, chỉ ngây ngô ngồi xổm trong góc sân nghịch đất. Con gà trống trong chuồng bay ra ngoài, cô cầm cành liễu chạy đuổi theo. Gà vỗ cánh, bụi bặm bay mù mịt vào mặt cô.
Cô chạy đến góc tường nhà ngang, nghe thấy trong phòng truyền ra tiếng nức nở của Vũ Lệ: “Tránh ra! Anh trai tôi mới mất, anh còn có chút lương tâm nào không?”
Vũ Lệ bị Hạ Quân đè xuống, giãy giụa trong vô vọng, áo bị vén lên đến ngực, quần kéo xuống đến đầu gối, lộ ra một vùng da trắng toát. Nghe thấy tiếng cửa kêu “kẹt” một tiếng, Vũ Lệ quay đầu lại thấy Hạ Hạ, hoảng hốt đẩy Hạ Quân ra.