Chương 31

Gã đàn ông bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, không thể đứng dậy nổi, miệng lắp bắp: “Tôi không có buôn người, tôi chỉ muốn đưa cô ấy về nhà thôi…”

Sắc mặt Tạ Hoài trầm xuống, anh nhặt một viên gạch bên đường lên: “Còn chối à?”

Hạ Hạ vội kéo anh lại: “Tạ Hoài, đừng đánh nữa, chờ cảnh sát đến.”

Đúng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát hú còi chạy đến từ hướng bên kia đường. Nghe thấy động tĩnh, Tạ Hoài lập tức ném viên gạch vào bồn hoa phía sau.

Cảnh sát bước xuống xe, nhìn Tạ Hoài: “Mấy người đang làm gì đấy?”

Tạ Hoài phủi vết gạch dính trên tay, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Không làm gì cả, tôi chỉ đang trò chuyện với anh ta thôi.”

Tại đồn cảnh sát. Tạ Hoài ngồi trên ghế, sắc mặt âm trầm. Hạ Hạ ngồi bên cạnh anh, còn tài xế cùng một bà lão thì ngồi đối diện.

Một viên cảnh sát pha một cốc trà hoa cúc kỷ tử, bưng cốc ngồi xuống ghế uống: “Chuyện này thật ra cũng khó xử cho chúng tôi. Hay là các bên đừng làm khó nhau nữa, tự thỏa thuận giải quyết riêng đi.”

Bà lão mặt đầy khó chịu, kéo mặt cháu trai qua: “Nhìn xem đi, người ta đánh cho thành thế này rồi, nó ra tay nặng như vậy thì giải quyết riêng kiểu gì?”

Vết thương đó là do Tạ Hoài đấm, anh đối mặt với ánh mắt đầy giận dữ của bà lão mà nét mặt vẫn không đổi: “Bà không muốn giải quyết riêng à? Tôi mẹ nó cũng đâu có muốn! Nửa đêm không ngủ, lái mô tô rượt nhau ngoài đường với hắn, bà tưởng tôi rảnh rỗi lắm hả?”

Viên cảnh sát đặt cốc trà xuống, chỉ vào bà lão: “Bà đừng có quá đáng. Rõ ràng là cháu bà nhốt cô gái trong xe, người ta chỉ đánh một trận thôi mà đã thế này, nếu người ta chịu giải quyết riêng thì bà nên thắp nhang tạ ơn đi. Tôi thấy bà có ý định ăn vạ đấy chứ?”

Bà lão tức phồng má: “Vậy là để nó đánh oan à?”

Viên cảnh sát lại chỉ vào Tạ Hoài và Hạ Hạ: “Còn hai người nữa, cả quận Xương Bình ai chẳng biết cháu bà là thằng ngốc, suốt ngày gào lên đòi dẫn vợ về nhà cho bà nội xem. Tháng trước cũng từng nhốt một cô gái trong xe, bị cô ấy lấy túi đập cho khóc ầm ĩ kia kìa…”

“Nếu thật sự là buôn người thì vừa lên xe là cô gái kia tiêu rồi, còn cơ hội nhắn tin cầu cứu à? Còn xuống xe mua nước cho cô ta nữa?”

Tạ Hoài cười khẩy: “Đến mức sàm sỡ ngực người ta rồi mà vẫn bảo là ngốc? Tôi thấy thằng này tinh khôn lắm thì có.”

Bà lão chỉ vào Hạ Hạ, rồi vỗ vỗ lên bộ ngực đã xệ xuống của mình: “Nếu cậu thấy con bé bị tổn thương, vậy cậu sờ tôi đi, cậu sờ lại cho công bằng, được chưa?”

Tạ Hoài: “…”

“…Thôi miễn đi.” Anh nhăn mặt từ chối, “Thế thì là bà giở trò với tôi rồi.”

Bà lão hít hít mũi, vành mắt đỏ hoe, tóc hoa râm lòa xòa rũ xuống mặt. Hạ Hạ từ đầu đến giờ vẫn im lặng.

Viên cảnh sát đặt cốc trà xuống: “Bà cụ này lúc nào cũng mong kiếm được vợ cho thằng cháu, nhưng chẳng ai chịu gả. Bà ấy ngày nào cũng khóc ở nhà, thằng bé thấy vậy khó chịu nên cứ muốn đi kiếm vợ về cho bà xem…”

“Thằng bé vốn không phải sinh ra đã ngốc. Bố mẹ nó lúc còn sống là cảnh sát, sau khi hy sinh thì được truy tặng liệt sĩ.” Viên cảnh sát thở dài bất lực, “Khi còn sống, họ toàn làm những việc bẩn thỉu nguy hiểm nhất. Năm nó mười tuổi, trong một nhiệm vụ nằm vùng bị bại lộ, hai người bị tra tấn đến chết ngay trước mặt nó. Từ sau cú sốc đó, nó mới ngốc như bây giờ.”

Viên cảnh sát nhìn Hạ Hạ: “Tôi nói thật, thằng bé này không phải người xấu, nó cũng không làm hại cô. Còn xuống xe mua nước cho cô nữa. Tháng trước nó cũng từng dẫn một cô gái về nhà, ngay đêm đó bà cụ đã đưa cô ấy đến đồn cảnh sát.”

Nghe đến đây, bà cụ cúi gằm đầu xuống. Hình ảnh hung hăng lúc nãy của bà đã biến mất, thay vào đó là bóng lưng gầy guộc, khom xuống, nước mắt không ngừng rơi lã chã.

Hạ Hạ kéo tay áo Tạ Hoài: “Bỏ qua đi.”

Chính người trong cuộc đã nói vậy, Tạ Hoài cũng chẳng nói thêm được gì nữa. Viên cảnh sát chỉ vào chàng trai trẻ, giọng điệu vừa phải nhưng có chút răn đe: “Lương Nguyên Thái, nếu còn lần sau, coi chừng tôi thật sự bắt cậu vào tù đấy.”

Bà cụ lau nước mắt, đẩy cháu trai tới trước mặt Hạ Hạ: “Nguyên Thái, xin lỗi người ta đi.”

Lương Nguyên Thái ngoan ngoãn nói một tiếng xin lỗi với Hạ Hạ, nhưng khi liếc nhìn Tạ Hoài thì ánh mắt cứ tránh né, bị đánh đến mức thấy anh là sợ. Bà cụ dắt cháu rời đi, sau một đêm rối ren thì trời cũng đã về khuya.

Ký túc xá trường đã đóng cửa, Tạ Hoài dứt khoát ở lại ngồi trong sảnh đồn cảnh sát chờ đến sáng mới đi.

Viên cảnh sát trực ban lúc nãy tên là Sài Phong, cũng không đuổi họ đi, còn pha một bình trà cho hai người rồi ngồi lại nói chuyện một lúc.

Sài Phong đẩy cốc trà về phía Hạ Hạ: “Cô bé đừng giận nhé, đừng nói là đồn cảnh sát tụi anh, dù có là cấp thành phố hay tỉnh thì gặp chuyện này cũng khó xử thôi. Bố mẹ của Lương Nguyên Thái hy sinh vì nhiệm vụ, bản thân cậu ta cũng bị chấn động tâm lý từ chuyện đó, xét về tình về lý thì tụi anh cũng phải có chút ưu tiên.”

Hạ Hạ khẽ nói: “Chỉ cần cậu ta không phải người xấu là được rồi.”

Sài Phong cười cười: “Lúc đầu bà nội cậu ta không phải cố ý muốn ăn vạ hai người đâu, bà cụ cũng bị dọa sợ rồi. Trước đây Lương Nguyên Thái từng làm một cô bé sợ hãi, nhà cô ấy đòi bồi thường mười vạn tệ, còn đe dọa nếu không trả sẽ kiện, bắt cậu ta vào viện tâm thần. Bà cụ không có tiền, lần đó đã vét sạch gia sản, nếu gặp chuyện nữa thì chỉ còn cách bán nhà.”

Tạ Hoài nhướng mày: “Mười vạn tệ à? Anh nói sớm thì tôi đã không để nó đi rồi, tôi đang thiếu tiền đây.”

Hạ Hạ ngồi yên bên cạnh Tạ Hoài, bỗng nhẹ nhàng hỏi: “Tay anh bị sao vậy?”

Mu bàn tay Tạ Hoài dính một vệt máu đã khô, anh liếc nhìn: “Lúc nãy đấm trúng răng hắn.”

Hạ Hạ lấy khăn giấy ướt từ trong túi ra, giữ lấy tay anh: “Đừng nhúc nhích.”

Cô nhẹ nhàng lau sạch máu khô quanh vết thương, rồi lấy một miếng băng cá nhân dán lên mu bàn tay Tạ Hoài. Hàng mi của cô gái cong vυ"t, ngọn lông mi hắt lên ánh đèn nhỏ vụn, lấp lánh lấp lánh.

Tạ Hoài cúi đầu, từ góc độ này nhìn xuống, sống mũi cô cũng cao thanh tú, đôi môi đỏ hồng, mỏng và nhỏ nhắn, ngũ quan tinh xảo nổi bật trên khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, toát lên vẻ thanh nhã và trong trẻo.

Tạ Hoài hỏi: “Đi đâu mà giờ này còn chưa về?”

Hạ Hạ đáp: “Phát tờ rơi.”

“Phát tờ rơi kiếm được bao nhiêu tiền, đáng để con gái như cô khuya thế này còn lang thang ngoài đường sao?” Tạ Hoài nhíu mày, “Lần này gặp may mới chỉ đυ.ng phải một thằng ngốc, nếu lần sau gặp phải kẻ xấu thì sao? Chút tiền đó có đáng để đánh đổi cả mạng không?”

“Đối với tôi thì gần như là đáng.” Hạ Hạ nói, “Đợi đến khi anh cũng như tôi, không có cơm ăn còn phải gánh một đống nợ, thì sẽ hiểu. Đừng nói là khuya thế này, dù có muộn hơn nữa tôi cũng vẫn phải làm.”

Tạ Hoài khẽ cười, Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn anh: “Anh cười gì?”

Cô cảm thấy Tạ Hoài sẽ không hiểu. Anh sẽ không hiểu hoàn cảnh của cô, sự khó xử của cô một chút anh cũng không hiểu. Anh sống trong cảnh tiền bạc rủng rỉnh, đếm tiền đến mỏi tay, còn cô thì đói đến độ không có cơm ăn, hoàn cảnh đó với anh chẳng khác gì chuyện cổ tích. Tạ Hoài giơ tay lên, nhìn miếng băng cá nhân Hạ Hạ vừa dán cho mình.

“Cô nhớ lấy.” Khóe môi anh cong cong, giọng điềm đạm, “Rồi sẽ có ngày được ăn no, nợ cũng có ngày trả hết. Những chuyện đang làm khổ cô bây giờ, đến mười năm sau quay lại nhìn, còn chẳng bằng tiếng đánh rắm.”

“Còn sống là còn hy vọng. Đời người đến với thế gian một lần, không có gì quý hơn mạng sống.”

Hạ Hạ lầm bầm: “Nói đạo lý thì giỏi lắm…”

“Cho nên—” Tạ Hoài bỗng đổi giọng, “Cô giải thích cho tôi nghe xem, cái gì gọi là ‘Anh Hoài bận không?’ hả?”

Anh véo vào má Hạ Hạ một cái, lực khá mạnh, khiến vành mắt cô đau đến đỏ lên.

“Anh Hoài không bận thì giúp cô báo cảnh sát. Vậy anh Hoài mà bận thì khỏi lo cho cô đúng không?” Anh nheo mắt lại, hỏi.