Chương 30

Tạ Hoài uống xong hộp sữa, vuốt phẳng bốn góc hộp, ngửa đầu uống nốt giọt cuối cùng.

Cậu dắt chiếc xe điện của mình ra, nó phát ra tiếng "kẽo kẹt" lạch cạch. Chiếc xe điện này mua lại với giá chỉ hai trăm tệ, từ sau khi bị Hạ Hạ đâm phải thì lúc hỏng lúc chạy được. Ban ngày dùng cả buổi chưa kịp sạc, giờ cưỡi lên mới đi vài bước đã thấy còn không nhanh bằng chạy bộ.

Tân Phổ đang chạy bộ về ký túc xá thì thấy cậu: “Hoài ca, ký túc xá sắp khóa cửa rồi đó, anh còn định đi đâu với cái xe cà tàng này?”

Tạ Hoài dừng xe bên vệ đường, chìa tay về phía Tân Phổ: “Cho mượn chìa khóa xe máy.”

Trong xe không bật đèn, hàng ghế sau tối om.

Hạ Hạ co ro rút vào góc, khi mở miệng thì giọng đã mềm nhũn yếu ớt: “Anh ơi… anh chạy chậm chút được không… em bị say xe.”

Dù trong bóng tối không nhìn rõ mặt, cô vẫn cố gắng nhíu mày nhăn mặt, để diễn cho giống thật nhất có thể.

Người đàn ông liếc cô qua gương chiếu hậu, giọng nhẹ nhàng: “Cố chịu chút, sắp đến nơi rồi.”

Hạ Hạ bấu chặt tay vào ghế bọc nỉ, cúi người ôm ngực, bắt đầu giả vờ nôn khan…

Người đàn ông hoảng lên: “Em đừng có nôn trong xe, làm bẩn là bà nội anh sẽ mắng chết!”

Hắn giảm tốc độ. Đây là khu phố thương mại phía sau Đại học Sư phạm, dù đêm đã khuya nhưng vẫn còn không ít người qua lại. Hạ Hạ giả vờ sắp nôn, đưa tay ra mở cửa sổ, thấy vậy hắn liền hoảng hốt khóa chặt lại.

Hạ Hạ làm ra vẻ khổ sở: “Vậy anh cho em xuống xe nôn một chút được không?”

Hắn đáp: “Không được.”

Rồi từ dưới ghế lôi ra một cái túi nilon dúi cho cô: “Nôn vào đây.”

Hạ Hạ tiếp tục giả vờ nôn khan, giọng yếu ớt: “Thế... thế anh có thể đi mua cho em miếng kẹo cao su không?”

Người đàn ông cho xe tấp vào lề, quay người từ ghế lái hẳn sang hàng ghế sau. Trong bóng tối, đồng tử hắn sáng lên ánh sáng âm u, chăm chú nhìn cô chằm chằm như mãnh thú đói mồi. Hạ Hạ bị ánh mắt hung tợn đột ngột ấy làm cho mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay.

Cô dịu giọng, cố gắng nhẹ nhàng: “Lấy cho em chai nước cũng được… em thấy khó chịu quá…”

Hắn cứ thế nhìn cô đăm đăm, rất lâu không nói gì, rồi bất ngờ hạ lưng ghế xuống, cả người trườn từ ghế lái sang hàng sau.

Hạ Hạ hoảng hốt bật kêu “A!” một tiếng, thì đã bị hắn lấy tay bịt chặt miệng, tiếng kêu nửa chừng nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn thì thào: “Không được la!”

Hạ Hạ không dám chớp mắt, mắt mở trừng trừng đối diện hắn ở khoảng cách gần sát. Một tay hắn đè vai cô xuống ghế, trán và mũi sáp sát vào người cô, cọ loạn như chó điên đánh hơi.

Hắn ngồi thẳng dậy, giọng khàn khàn đầy kích động: “Thơm quá…”

Hạ Hạ cả người cứng đờ như khúc gỗ, lưng thẳng đơ vì căng thẳng, không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo. Rồi hắn bất ngờ buông cô ra, mở cửa xe bước xuống, khóa xe lại từ bên ngoài. Toàn thân Hạ Hạ bỗng mềm nhũn như sắp sụp xuống cú sốc vừa rồi quá lớn, đến mức các đầu ngón tay cô còn run lên. Cô run rẩy lấy điện thoại, lập tức gọi cho Tạ Hoài...

“Tạ Hoài…” – cô run rẩy gọi, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi. “Chiếc xe đang dừng đối diện siêu thị ở con phố sau Đại học Sư phạm… hắn vừa xuống mua nước…”

“Biết rồi.” – Giọng Tạ Hoài trầm thấp.

Bên kia điện thoại vọng lại tiếng động cơ rè rè, xen lẫn âm thanh gió rít bên tai.

Hạ Hạ lòng bàn tay toát đầy mồ hôi, nỗi sợ khiến cô lắp bắp hỏi dồn: “Anh đến đâu rồi?”

“Gần tới rồi.” – Giọng Tạ Hoài vẫn bình tĩnh – “Đừng sợ.”

Anh cúp máy, lập tức đạp mạnh chân ga chiếc mô-tô. Hạ Hạ cất điện thoại, chùi mồ hôi trên tay vào áo. Cô ngoái đầu nhìn ra ngoài người đàn ông đang tính tiền ở cửa siêu thị.

Từ giữa hai ghế trước, Hạ Hạ nghiêng người, luồn tay lấy chiếc túi hắn để ở ghế phụ. Cô móc ví ra, cố tìm xem có giấy tờ tùy thân nào không nhưng chẳng thấy gì. Người đàn ông quay lại, tay cầm một chai nước khoáng, ném cho cô.

“Uống đi.” – Hắn nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt hung hăng “Uống xong thì đừng làm loạn nữa.”

Hạ Hạ thấy hắn chuẩn bị khởi động xe, vội đưa lại chai nước, cố kéo dài thời gian: “Anh ơi… em mở không ra nắp.”

Cô cố tình thân thiết, dịu giọng: “Anh muốn đưa em đi đâu vậy?”

Hắn giúp cô mở nắp: “Đã bảo rồi, về gặp bà nội anh.”

Đúng lúc hắn đề máy xe, từ bên phải đột ngột lao ra một chiếc mô-tô. Người lái mô-tô đội mũ bảo hiểm, không nhìn rõ mặt, hai tay nắm chặt tay lái, từ phía trước bên trái xe hơi vọt qua bên phải. Chiếc ô tô vừa tăng tốc đã buộc phải giảm ga.

Chiếc mô-tô giữ tốc độ đều ở bên phải, mỗi lần hắn muốn vượt là lại bị xe mô-tô chắn đầu, rồi bất ngờ tăng tốc vọt lên hơn hai chục mét, vẽ một vòng đầy điệu nghệ rồi thắng gấp, trượt bánh ngang chắn ngay trước đầu xe hơi, chặn sạch đường đi.

Hạ Hạ bị lắc lư mấy cái, may mà giữ được thăng bằng. Qua kính chắn gió phía trước, cô nhìn thấy người lái mô-tô gỡ mũ bảo hiểm ra bằng một tay. Tạ Hoài chống chân phải xuống đất, kẹp mũ vào khuỷu tay, tiện tay vuốt lại tóc. Miệng anh nhai kẹo cao su, dáng vẻ vừa ngạo nghễ vừa thờ ơ, như thể mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát. Ánh mắt anh bình tĩnh đối diện với người đàn ông trong xe, không một chút sợ hãi.

Xe hơi lao thẳng về phía anh, đèn pha chiếu rọi khuôn mặt Tạ Hoài, khiến anh hơi nheo mắt lại vì chói, nhưng… vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Lúc này trong đầu Hạ Hạ chỉ có một suy nghĩ: điên rồi. Không cho người ta một chút chuẩn bị nào mà dám ngang nhiên chặn xe giữa đường, Tạ Hoài đúng là điên thật rồi.

Chiếc xe này đang chạy với vận tốc 60 km/h, chưa nói đến việc tài xế có tông thẳng vào hay không, dù có muốn dừng lại thì cũng cần thời gian phản ứng. Mà với tốc độ này mà tông phải, Tạ Hoài cả người lẫn xe đều bay ra ngoài.

Hạ Hạ theo phản xạ cắn chặt môi, níu lấy ghế ngồi rồi đập vai tài xế: “Anh ngẩn ra làm gì? Phanh lại đi!”

Tài xế lúc đó mới bừng tỉnh, lúng túng đạp phanh. Do quán tính, Hạ Hạ bị đẩy người về phía trước, đến khi ổn định lại thì phát hiện khoảng cách giữa cản trước xe và chân Tạ Hoài chưa tới hai mét. Tạ Hoài ôm mũ bảo hiểm bước lại gần.

Người đàn ông trong xe hạ cửa kính xuống, Tạ Hoài liền ném thẳng mũ bảo hiểm qua cửa sổ, trúng ngay mặt hắn. Nhân lúc hắn còn đang ôm mặt kêu rên, Tạ Hoài thò tay qua cửa sổ mở khóa xe.

Anh mở cửa, túm cổ áo lôi hắn ra khỏi ghế lái, rồi đấm thẳng một cú vào mặt hắn. Gã đàn ông ngã lăn ra đất. Tạ Hoài vòng ra phía sau xe, Hạ Hạ từ cửa sau trèo ra ngoài.

Anh đỡ lấy Hạ Hạ: “Hắn có bắt nạt cô không?”

Sau cú sốc vừa rồi, tay chân Hạ Hạ lạnh toát, giọng cô run lên không kìm được: “Hắn sàm sỡ em... sờ ngực em.”

Chân cô mềm nhũn, đứng không vững, dựa sát vào Tạ Hoài. Ngửi thấy mùi nước giặt thơm mát trên người anh, cơ thể cô mới dần thả lỏng. Lòng bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô của Tạ Hoài nóng rực, khiến da cô cảm thấy ngứa ngáy.

Hạ Hạ nghiêng mặt nhìn anh, chàng trai cau mày, vẻ mặt đầy giận dữ và bực bội, nhưng trong mắt cô, đó lại là một cảm giác an toàn vô cùng. Tạ Hoài buông cô ra, bước lên túm lấy gã đàn ông kia, rồi lại giáng thêm hai cú đấm vào mặt hắn.

Gã đàn ông vặn vẹo người định đánh trả, liền bị Tạ Hoài đá một cú ngã vật ra.

“Được lắm mày.” Khóe môi Tạ Hoài nhếch lên như cười, nhưng giọng lại lạnh băng, “Buôn người à, mày nghĩ mình có mấy cái mạng để xài hả?”