Chương 28

Hạ Hạ đã tìm được một công việc làm thêm. Phát tờ rơi cho một tiệm spa, lương tính theo ngày, mỗi ngày 100 tệ.

Học kỳ đầu đại học môn học rất nhiều, cô chỉ có thể tranh thủ làm vào cuối tuần. Với điều kiện kinh tế của mình, cô bắt buộc phải tìm việc được trả tiền trong ngày tìm tới tìm lui, ngoài phát tờ rơi ra thì không có công việc nào phù hợp hơn. Sáng thứ Bảy, Hạ Hạ dậy thật sớm, bắt tàu điện ngầm lên trung tâm thành phố.

Địa điểm làm việc nằm trong khu thương mại sầm uất của trung tâm. Một người phụ nữ trung niên dẫn theo năm cô gái đứng trên phố phát tờ rơi.

Bà ta tên là Chị Yến, khoảng ngoài bốn mươi, lạnh lùng ít nói. Bà không phải nhân viên của tiệm spa, mà là người trung gian đứng giữa tiệm và nhóm các cô gái trẻ. Tiệm spa giao tờ rơi cho bà, thỏa thuận giá cả, rồi bà lại tìm người phát hộ ăn một khoản chênh lệch mà cả hai bên đều không biết.

Giữa trưa không có cơm trưa, bốn cô gái còn lại rủ nhau qua quán lẩu nổi tiếng bên cạnh ăn cùng. Hạ Hạ thì ngồi một mình ở quán ăn sáng ven đường, gọi một xửng bánh bao nhỏ cùng một bát cháo trắng. Cô đang ăn dở thì có người ngồi xuống đối diện.

Cô ngẩng đầu lên là Chị Yến.

Chị Yến gọi hai xửng bánh bao nhỏ, liếc nhìn Hạ Hạ: “Sao không đi ăn lẩu với mấy đứa kia?”

Hạ Hạ nuốt miếng vỏ bánh trong miệng, nhỏ giọng đáp: “Đắt quá.”

Ăn xong, Hạ Hạ liếc đồng hồ, gật đầu chào chị Yến, rồi xách túi vải đựng tờ rơi ra ngoài tiếp tục công việc. Chị Yến thì chưa vội đứng dậy, vẫn ngồi trong quán nghịch điện thoại.

Công việc bắt đầu từ một giờ chiều, Hạ Hạ đã ra đứng nơi quy định từ 12:50. Còn mấy cô gái kia thì lê la mãi đến tận 1:30 mới quay lại. Không thấy chị Yến đâu, bọn họ liền tụm lại trên ghế đá dưới gốc cây tám chuyện rôm rả. Chị Yến ngồi trong quán quan sát họ một lúc, rồi đứng dậy ra quầy thanh toán.

Ông chủ quán chỉ về phía Hạ Hạ đang đứng bên lề đường không xa: “Cô bé kia đã trả tiền cho chị rồi.”

Chị Yến không nói gì. Vừa bước ra khỏi quán, chị đã bị bốn cô gái đang trốn việc bắt gặp. Cả bọn vội vàng tản ra, vờ như đang chăm chỉ phát tờ rơi. Nắng đầu giờ chiều gay gắt khủng khϊếp, Hạ Hạ ra ngoài không bôi kem chống nắng, chỉ mượn tạm của Chúc Tử Du một cái mũ. Da mặt cô bị nắng táp đến đỏ ửng.

Chị Yến đi tới, lạnh lùng nói: “Tôi đâu có bắt cô phải đứng ngoài nắng mãi thế, mệt thì kiếm chỗ nghỉ chút đi. Người ta mà nhìn thấy còn tưởng tôi hành hạ nhân viên.”

Hạ Hạ lau mồ hôi trên trán: “Trước đây em từng làm phát hàng khuyến mãi ở siêu thị rồi, nên quen đứng lâu rồi ạ.”

Chị Yến hỏi: “Là sinh viên à?”

Hạ Hạ ngoan ngoãn đáp: “Dạ, năm nhất.”

Đột nhiên, chị Yến thò tay vào thùng rác bên cạnh, rút ra một xấp tờ rơi còn nguyên vẹn:

“Mấy đứa kia cũng là sinh viên, làm với tôi mấy lần rồi, lần nào cũng lười biếng như nhau.”

Thì ra mấy cô gái kia đã lén vứt truyền đơn vào thùng rác. Lúc đó chị Yến đang quay lưng lại, lẽ ra không thể thấy được.

Hạ Hạ thì có thấy nhưng không nói gì.

Chị Yến hừ lạnh: “Phát được bao nhiêu thì không thấy, mà trò khôn vặt thì nhiều. Chúng nó còn nhét truyền đơn vào thùng rác sát chỗ cô đứng. Người không biết còn tưởng là cô vứt.”

“Lần sau thấy mấy chuyện như thế thì nói thẳng với tôi. Người ta không biết xấu hổ thì cô giấu giùm làm gì?”

Nói xong, chị Yến nhét lại tập tờ rơi vào túi, rồi xoay người bỏ đi.

Chiều tối. Bầu trời lúc năm giờ không có hoàng hôn rực rỡ cũng chẳng thấy ánh chiều tà, chỉ có tầng tầng mây xám chồng lên vòm trời xanh thẳm. Trên đường, xe cộ nối đuôi không ngớt, người đi bộ bước vội vàng, trong ngõ nhỏ lững lờ hương thơm của gà quay và rượu nếp.

Chị Yến đứng ở góc phố, rút một điếu thuốc ra châm lửa, nhả khói từng vòng. Mấy cô gái trẻ đứng gần đó hít phải khói thuốc cay xè, lén liếc chị một cái rồi lại vội vàng cúi đầu, chẳng ai dám hó hé lời nào. Chị Yến hút xong một điếu, thong thả lấy ví tiền ra.

Chị rút một tờ 100 tệ đưa cho Hạ Hạ, rồi lấy ra bốn tờ 50 tệ đưa về phía bốn cô gái còn lại.

Một cô gái bất mãn lên tiếng: “Hôm qua chị nói là một ngày được trăm tệ, bọn em bốn người mà chị chỉ đưa có hai trăm là sao?”

Chị Yến rút từ túi vải ra một xấp tờ rơi, quăng thẳng vào người cô gái đó: “Một ngày trăm, nhưng tụi mày phát đủ một ngày chưa? Đừng tưởng tao không biết tụi mày vứt bao nhiêu tờ sau lưng. Nếu đã không biết xấu hổ, tao có thể kể ra từng tờ một cho nghe.”

Gương mặt cô gái kia trở nên khó coi, đống tờ rơi chị Yến ném tới đúng là những tờ mà bọn họ đã lén vứt vào thùng rác. Rõ ràng đã chia ra nhiều lần, rải ở nhiều chỗ khác nhau, vậy mà chị Yến vẫn lần ra được hết.

Chị Yến dáng người cao lớn, cả người phảng phất mùi thuốc lá sau cả buổi chiều hút liên tục, khiến khí thế của chị toát ra dữ dội đến mức đáng sợ. Mấy cô gái tuy phẫn nộ nhưng chẳng dám phản kháng.

Hạ Hạ cũng chuẩn bị rời đi thì bị chị Yến gọi lại: “Còn sức phát nữa không?”

Chị đưa cho cô xấp tờ rơi mà mấy cô gái kia chưa phát hết: “Buổi tối ở đây vẫn đông người. Nếu em còn sức thì phát nốt chỗ này đi, số tiền hai trăm tệ của bọn họ, chị tính hết cho em.”

Hạ Hạ nghe vậy liền không rời đi nữa, tháo cặp xuống: “Em làm được.”

Cô phát nốt chỗ tờ rơi đó đến tận mười giờ đêm. Đêm ở Nam Thành rất náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, xe cộ qua lại không ngớt, dù đã khuya mà người trên phố vẫn không hề ít. Hạ Hạ đứng suốt cả ngày, gót chân đau đến không chịu nổi, đầu gối cũng bắt đầu run rẩy vì mỏi.

Chị Yến đang uống trà trong một quán ở lầu trên quảng trường, Hạ Hạ đeo cặp đi lên tìm chị. Chị không có ở chỗ ngồi, chỉ có một cậu bé ngồi trước bàn. Cậu bé tầm tuổi tiểu học, đầu tóc cắt kiểu nồi úp, đeo kính gọng tròn, nhíu mày ủ rũ nhìn chằm chằm vào cuốn vở bài tập.

Hạ Hạ hỏi: “Em đang làm phương trình à?”

Cậu bé mặt mũi bí xị: “Bài này em làm không được, mẹ em cũng không biết làm.”

Hạ Hạ chống cằm, nửa đùa nửa thật: “Chị biết làm đấy. Gọi một tiếng ‘chị’ đi, chị dạy cho.”

Cậu bé đặt bút xuống, cũng chống cằm nhìn cô: “Thế em gọi hai tiếng ‘chị ơi chị ơi’, chị đừng dạy nữa, viết hộ em luôn đi.”

Hạ Hạ định dụ dỗ nhóc con, ai ngờ bị phản đòn.

Chị Yến từ nhà vệ sinh bước ra, vặn tai thằng bé: “Quân Quân, con nhắc lại xem vừa nãy con nói gì?”

Quân Quân đau đến nhe răng trợn mắt, Hạ Hạ bật cười, rồi nhận lấy bút từ tay nhóc con, bắt đầu giảng bài trên nháp. Cô vô tình ngẩng đầu liếc qua cửa sổ, chợt phát hiện từ cửa kính quán trà nhìn xuống, có thể thấy trọn vẹn toàn cảnh quảng trường bên dưới.

Cô hỏi Quân Quân: “Em ở đây cả ngày à?”

Quân Quân cắm cúi làm bài, lẩm bẩm: “Vâng, cả ngày luôn.”

Chị Yến ngồi một bên nhấp trà: “Nhìn ra rồi đúng không? Đúng là chị không có mắt sau lưng, nhưng đám truyền đơn tụi kia vứt là do Quân Quân nhìn thấy.”

“Có ai là không muốn nhàn nhã mà vẫn có tiền đâu? Nhưng làm nghề gì thì cũng phải có quy tắc riêng. Nếu tiền dễ kiếm như thế, chị cần gì phải thuê người? Vứt luôn mấy xấp tờ rơi vào thùng rác rồi về nộp cho xong, chẳng phải nhanh hơn à? Nhưng nếu chị làm vậy, sau này còn ai dám thuê chị nữa?”

“Làm việc, trước hết là phải biết làm người. Em nói có đúng không?”

Hạ Hạ gật đầu: “Đúng ạ.”

Chị Yến thanh toán công cho Hạ Hạ, đáng lẽ là 200 tệ như đã hứa, nhưng lại đưa cho cô 220 tệ.