“Vân ca nhi đã tỉnh lại, cũng nên để Du tỷ nhi ra ngoài. Từ đường âm u lạnh lẽo, thân thể Du tỷ nhi lại vốn yếu, cẩn thận sinh bệnh thì không hay.” Trần mụ mụ vừa bày đồ ăn lên bàn vừa nói.
Chu Sanh liên tục gật đầu: “Buổi chiều ta sẽ đi cầu xin phu nhân, xin người thả Du tỷ nhi ra.”
“Muội muội vì sao lại bị đưa đến từ đường?” Giang Vân Vân tranh thủ hỏi ngay.
Trần mụ mụ nhìn nàng một cái, hồi lâu sau mới ậm ừ đáp: “Trước đó ngài xảy ra chuyện đúng lúc đại công tử đang chuẩn bị khảo thí, phu nhân sợ xảy ra điềm xấu, liền bảo Du tỷ nhi đến từ đường cầu phúc.”
“Ta nằm liệt một chỗ, không thể chăm sóc ngươi. Du tỷ nhi liền thay ta làm việc đó.” Chu Sanh lo lắng nói, “Nó còn nhỏ như vậy, đám hạ nhân kia nhất định sẽ không để tâm, ta phải đi đón nó về.”
Giang Vân Vân lúc này mới hiểu ra.
Giang Vân mang trên người một mệnh số ràng buộc với Giang Thương. Trong mắt đại phu nhân, hai người có vận mệnh tương liên. Giữa lúc Giang Thương chờ kết quả khoa cử, Giang Vân lại xảy ra chuyện, tất sẽ bị xem là điềm xấu. Vì thế mới trút giận lên Chu Sanh, đày đọa Du tỷ nhi.
“Hiện giờ đã giữa trưa rồi.” Giang Vân Vân vội giữ nàng lại, “Muốn đón Du tỷ nhi ra, nhất định phải được phu nhân đồng ý sao?”
Trần mụ mụ gật đầu.
“Sáng nay ta nghe Chương Tú Nga nói, phủ đang chuẩn bị làm tiệc phải không?” Giang Vân Vân hỏi tiếp.
“Đại công tử thi đỗ đứng đầu, lão gia định mở tiệc ba ngày mừng công, trước sẽ đến từ đường kính tổ.” Trần mụ mụ cẩn thận nhìn Giang Vân, dò xét ánh mắt nàng.
“Giờ mà đi tìm phu nhân, tám phần là sẽ bị mắng một trận.”
“Nhưng không thể không đi.” Chu Sanh cắn răng nói, “Ta biết ngươi không ưa Du tỷ nhi, nhưng dù gì nó cũng chỉ là một đứa trẻ.”
Thì ra hai tiểu hài tử này quan hệ không tốt!
“Lúc này rồi, còn giận dỗi làm gì nữa. Ta chỉ nghĩ… có thể đổi cách khác.” Giang Vân Vân ho nhẹ một tiếng, lảng sang chuyện khác, “Hay để Trần mụ mụ đến từ đường xem tình hình. Nếu có cơ hội, thì trực tiếp đón người về.”
Trần mụ mụ nheo mắt, nghi ngờ nhìn nàng: “Du tỷ nhi mà biết Vân ca nhi quan tâm đến thế, hẳn sẽ rất vui.”
“Vậy thì phiền Trần mụ mụ đi một chuyến.”
“Không vất vả gì, ta cũng đang định sang từ đường xem một chút, đỡ cho bọn nô tài khi dễ Du tỷ nhi.”
Một bữa cơm ăn mà chẳng biết mùi vị là gì, miễn cưỡng nuốt xuống cũng xem như xong.
Chu Sanh quả thật không được sủng ái, đồ ăn đưa đến chỉ có thể gọi là tạm bợ, trách không được cả nàng lẫn Giang Vân đều gầy trơ xương.
Sau giờ ngọ, Giang Vân Vân ngồi trên bậc thềm phơi nắng, Chu Sanh cũng ngồi kế bên, tay thêu hoa không ngừng.
Nàng thêu rất khéo, từng đóa hoa như thật, sống động như thể sắp bung nở trên mặt vải.
“Đây là hoa gì vậy?” Giang Vân Vân thuận miệng hỏi.
“Là hoa Lăng Tiêu.” Chu Sanh vừa nói vừa chỉ lên tay áo Giang Vân Vân, vui vẻ kể: “Trước kia nhà ta có một bức tường trồng đầy Lăng Tiêu, năm nào đến tháng Năm cũng nở rộ, cả một mảng đỏ tím rực rỡ, đẹp vô cùng.”
Giang Vân Vân chống cằm mỉm cười: “Xem ra ngày trước ngươi sống cũng không tệ.”