Chương 8

Giang Vân Vân cụp mắt xuống, trong lòng như sóng lớn dâng trào, nhấn chìm cả một khoảng trời.

Nhưng đứa bé đó… ngươi nói phải bảo vệ nó, vậy mà giờ… nó đã không còn nữa rồi.

Giang Vân Vân khép mắt, đem nỗi oán hận vừa dâng lên nuốt xuống. Một lát sau, nàng mới mở mắt ra, trong ánh nhìn bất an và sợ hãi của Chu Sanh, nàng thản nhiên cất tiếng, không mang theo chút cảm xúc nào:

“Ít nhất, ta không oán.”

Nàng không phải Giang Vân. Có thể suốt mười năm qua, Giang Vân bị giam cầm trong tiểu viện nhỏ này, chịu đủ mọi đày đọa, nên mới tích tụ oán khí đến mức ấy. Nhưng Giang Vân Vân của hiện tại, khi nhìn vào nơi này, chỉ thấy hai người phụ nữ thống khổ dằn vặt nhau trong lặng lẽ.

Nàng không thể ép một con thỏ trắng mềm yếu hóa thành mãnh sư.

Nhưng cũng không thể yêu cầu một chú chó bị nhốt tha thứ cho cái l*иg sắt đã giam cầm nó suốt bao năm.

Nước mắt Chu Sanh thi nhau lăn xuống, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống im lặng.

Giang Vân Vân nhìn dòng lệ ấy, trong lòng chợt dấy lên một chút oán khí, rồi lại nhanh chóng tan biến.

Công chúa hạt đậu chỉ vì một hạt đậu dưới lớp đệm dày mà trằn trọc suốt đêm. Mấy năm nay, Chu Sanh cũng như thế, vì chuyện năm xưa mà sống trong giày vò không yên.

Đứa bé đã khuất kia, đến khoảnh khắc này, cuối cùng cũng được buông bỏ, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian.

Giang Vân Vân mặc kệ nàng cứ thế gục đầu trên gối mình, đè nén tiếng khóc nức nở không dám bật thành tiếng.

Chu Sanh yếu đuối đến mức, ngay cả khóc cũng chẳng dám khóc lớn.

Giang Vân Vân đưa tay ôm lấy nàng vào lòng.

Dưới lớp áo mỏng là bờ vai gầy guộc, yếu ớt như thể chỉ một cơn gió thổi qua cũng đủ làm gãy. Nàng như cành tầm gửi quấn chặt lấy thân cây, mềm yếu và vô tội. Nhưng ngoài con đường này, nàng vốn chẳng còn lựa chọn nào khác.

Khi buộc Giang Vân cải nam trang, đó là chút phản kháng ít ỏi nàng từng làm được, nhưng cuối cùng cũng khiến Giang Vân rơi vào vòng giam hãm không lối thoát.

Nếu Giang Vân là nữ nhi, Giang gia sẽ không dâng nàng cho vị Vương gia mang sở thích đoạn tụ ấy. Nhưng ngược lại, với dung mạo ấy, thân là nữ tử, nàng cũng chỉ là hòn đá lót đường trong tay Giang gia.

Dù là nam hay nữ… cũng đều là tử cục.

Nhưng luôn phải có cách để phá cục.

Giang Vân Vân cứ thế ôm lấy Chu Sanh, để mặc nàng khóc một trận thỏa thuê.

“Di nương, sao lại khóc?” Ngoài cửa truyền vào một giọng nói, “Nếu để người khác nghe được, phu nhân chắc chắn sẽ nổi giận.”

Chu Sanh hoảng hốt lau nước mắt, mí mắt và chóp mũi đều đỏ ửng, trông yếu đuối đáng thương.

“Đại công tử vừa qua kỳ khảo, ngoài kia đang vui mừng không hết.” Trần mụ mụ bê khay thức ăn đặt lên bàn, cẩn thận đỡ Chu Sanh dậy, dịu giọng: “Rửa mặt rồi ăn chút gì đi.”

Giang Vân Vân nhìn người vừa bước vào, chỉ nhớ mang máng bà ta gọi là Trần mụ mụ, vẫn luôn theo hầu bên cạnh Chu Sanh.

Người vừa bước vào mặc áo thâm đỏ tay áo rộng, bên trong là áo ngắn tay dài màu xanh lục đậm, phía dưới là váy cùng tông sắc. Trên đầu chỉ vấn một mảnh khăn lụa xanh biển, tóc búi gọn gàng, mặt mày căng thẳng, ánh mắt trừng lên đầy khí thế, toát ra vẻ cứng cỏi không chút e dè.