Chương 35

Thế là bài thi trong tay nàng liền được truyền đến tay Giang Như Lang.

“Một thiên văn chương thôi mà, ai biết có phải đoạt được, trộm được hay lừa chúng ta hay không.” Giang Uẩn đứng phắt dậy, cố gắng lớn tiếng át đi sự chột dạ trong lòng.

Bởi tám người đã bước chân vào cửa lớn Lê gia nhưng không ai bái sư thành công, nên mọi người đều rõ, người thu đồ đệ lần này không phải Lê Dân An mà là phụ thân hắn – Lê lão tiên sinh, tức Lê Thuần, người vừa từ chức Thượng thư Lễ Bộ ở Nam Kinh trở về hưu nửa tháng trước.

Lê lão tiên sinh rốt cuộc là nhân vật ra sao, người Giang gia, so với Giang Vân Vân, lại càng rõ hơn.

Ngay cả Giang Thương – vốn luôn an tĩnh đọc sách trong thư phòng – cũng không kìm được mà bước ra ngoài.

“Nghe nói ban đầu Lê tiên sinh vốn không chọn hắn, mà là chính Lê lão tiên sinh đích thân chỉ tên.” Giang Lai Phú chậm rãi nói.

Sắc mặt Giang Như Lang càng lúc càng khó coi.

“Hắn ngay cả tên còn không biết viết, lão nhân kia coi trọng hắn ở điểm nào chứ?” Giang Uẩn giận dữ gào lên, “Ta vừa rồi đúng ra không nên nương tay!”

“Ngươi còn muốn gây chuyện nữa sao?” Giang Như Lang nghe xong, giận dữ đập bàn, “Ta nói rồi, Giang Vân xưa nay không phải kẻ ưa rắc rối, yên ổn tự nhiên, sao vô cớ lại đánh ngươi? Ngươi đánh người thì chớ, lại còn bị tiểu công tử nhà họ Lê nhìn thấy, thật là vô dụng!”

Trước đó Giang Uẩn về nhà vừa khóc vừa làm loạn, đám người đi theo hắn cũng đồng loạt xác nhận bị nhị công tử đánh trúng mu bàn tay, lại còn bị bóp cổ. Phu nhân đau lòng vô cùng, mới sai người đến viện nhỏ, định chất vấn Giang Vân một phen.

“Ngươi biết bên ngoài đang bàn tán thế nào về Giang gia không? Cút về mà đọc sách cho ta!”

“Cha, là người chưa thấy dáng vẻ ngạo mạn của hắn đâu.” Giang Uẩn tức đến giậm chân, miệng hằm hằm nói tiếp, “Hắn bóp cổ ta, còn nói một đống lời gì mà ta nghe không hiểu, rồi lại động thủ đánh ta nữa!”

Giang Như Lang mặt không đổi sắc: “Nhưng bên ngoài đều bảo là ngươi bắt nạt hắn trước.”

Giang Uẩn tức đến đỏ mặt, hét lớn: “Bọn họ đều bị hắn lừa rồi! Giang Vân cái tiện nhân kia còn dám hại ta! Ta phải đi dạy dỗ hắn một trận mới được!”

Vừa dứt lời liền nhảy dựng lên, nhưng ánh mắt vừa chạm phải ánh nhìn lạnh như sương của Giang Thương, hắn lập tức sợ đến ngồi bệt trở lại.

“Ngươi còn muốn khiến Giang gia mất mặt đến bao giờ nữa?” Giang Thương thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn lại tờ bài thi trong tay, giọng điệu nhàn nhạt.

Giang Uẩn vốn sợ đại ca nhất, bị dọa đến cúi rạp đầu, không dám nhìn thẳng, lén đưa mắt cầu cứu phụ thân.

Giang Như Lang liền đứng ra hòa giải: “Nó cũng chỉ là lo cho ngươi thôi, huynh đệ với nhau chớ nên để sinh ra hiềm khích.”

“Lo lắng ta cái gì?” Giang Thương đưa mắt nhìn sang, khuôn mặt gầy gò như họa, lông mày dài hẹp hơi giống phụ thân, môi trắng nhợt, thần sắc lạnh lẽo.

Hắn vận một thân lam sam tay áo rộng, mép áo thêu hoa văn chỉ bạc tinh tế, bên hông đeo đai lụa xanh biếc, đầu đội khăn nho sinh, hai lọn tóc đen mềm rủ xuống trước ngực. Dáng vẻ ấy vừa gầy vừa cao, toát lên phong thái thư sinh nhã nhặn, lại có phần lạnh nhạt cách biệt, dường như không hợp với vẻ giàu sang phù hoa của Giang phủ.