“Mau thả tam công tử ra!”
“Gan ngươi cũng lớn thật, không sợ lão gia và phu nhân nổi giận hay sao?”
“Nếu để tam công tử bị thương, ngươi đừng hòng có kết cục tốt đẹp!”
Người vây xem ngày càng đông, chỉ trỏ bàn tán khiến con ngõ nhỏ trở nên chật chội.
Giang Vân Vân cười lạnh một tiếng: “Ta là ca ca của hắn, hắn giữa đường buông lời sỉ nhục, ta dạy dỗ một chút thì đã sao?”
“Phi!” Giang Uẩn giận dữ hét lên, “Ngươi là tiện tì sinh tiện loại, không phải ca ca của ta!”
Sắc mặt Giang Vân Vân tối sầm lại, tay siết chặt lấy vạt áo hắn.
Giang Uẩn lập tức tái mặt.
“Đừng manh động!” Gã sai vặt dẫn đầu bước lên một bước, giọng lạnh lùng, “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”
“Phải hỏi ngược lại các ngươi muốn thế nào mới đúng?” Giang Vân Vân bực bội vì chuyện bái sư thất bại, giờ lại gặp phải một đám nhãi con khi dễ người khác, càng thêm không kiên nhẫn, “Khi dễ người ta thành thói rồi có phải không?”
“Hiện tại chính là ngươi làm ca ca mà ức hϊếp tam công tử!” Gã sai vặt lớn tiếng quát.
Giang Vân Vân nhếch môi cười lạnh: “Chưa từng thấy ai kéo cả một đám người ra khi dễ một đứa nhỏ mà còn nói đạo lý.”
“Ngươi dám cõng đại ca ta đi tìm sư phụ của hắn!” Giang Uẩn lập tức tru tréo, “Mặt mũi ngươi đâu? Quá không biết xấu hổ!”
Giang Vân Vân khẽ búng vào tai hắn, mặc cho tiếng hét chói tai vang lên, thản nhiên nói: “Một đời chỉ bái một sư, đại ca ngươi đã nhập học ở Bảo Ứng học cung, ngươi ăn nói như vậy, không sợ khiến huynh trưởng ngươi bị khiển trách sao?”
Giang Uẩn thoáng ngẩn người.
“Tam công tử hôm nay tới là bởi chuyện hôm qua ngươi làm rối loạn sổ sách trong nhà, lừa dối phu nhân, chống đối lão gia.” Một gã sai vặt lập tức xen vào, “Những vị lão sư kia ai nấy đều là danh sĩ học cao, sao có thể để ngươi làm loạn trước mặt họ.”
“Đúng đó! Tất cả là tại ngươi!” Giang Uẩn vội vàng phụ họa.
“Chuyện đó là của lão gia và phu nhân, tam công tử ngươi mượn danh ra oai, truyền ra ngoài thì chẳng hay ho gì.” Giang Vân Vân nhàn nhạt nói, “Ngươi biết ‘cáo mượn oai hùm’ nghĩa là gì không?”
Giang Uẩn lại ngây ra, ngơ ngác đáp: “Không biết.”
Tiểu hài tử Giang Uẩn mới bảy tám tuổi, là chính hiệu con nhà giàu ăn chơi, sách vở chưa từng đυ.ng tới một chữ.
“Về mà hỏi vị đại ca tốt của ngươi.” Giang Vân Vân hất cằm về phía đám người hầu, “Tất cả lùi lại, nếu không, ta thật sự không khách khí.”
Giang Uẩn bị nàng túm cổ áo đến khó thở, giãy giụa la hét: “Tránh ra! Mau tránh ra! Ngươi là tiểu tiện nô, thả ta ra! Không buông, ta bảo nương ta đánh chết ngươi!”
Đám người hầu rốt cuộc cũng lục tục lùi lại.
Giang Vân Vân buông tay, bàn tay vòng ra sau lưng, nhẹ nhàng xoa xoa ngón tay.
Thân thể này thật sự quá yếu, mới bắt một lát đã cảm thấy mỏi mệt.
Giang Uẩn lập tức nhảy dựng lên, quay người trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi… ngươi to gan thật!”
Hắn đưa ngón tay mũm mĩm, đeo đầy vàng bạc chỉ thẳng vào trán Giang Vân Vân.
Nàng lùi lại một bước, dứt khoát hất tay hắn ra.
Mu bàn tay mềm mại lập tức đỏ ửng cả một mảng.
Giang Uẩn đứng đơ tại chỗ, nhìn mu bàn tay mình, rồi nghiến răng giận dữ: “Ta phải gϊếŧ ngươi!”