Chương 3

Trước kia Vân ca nhi vốn là đứa nhút nhát, đến nói to một câu cũng không dám. Vậy mà hôm nay lại ra tay quyết liệt như thế, cứ như biến thành người khác!

Giang Vân Vân mồ hôi ướt đẫm lưng áo, thân thể bệnh tật cũng bắt đầu rã rời.

“Náo nhiệt thế này, cũng nên để người ngoài nhìn một chút mới phải.” Nàng xoay xoay cây gậy trúc trong tay, miệng cười mà mắt không cười, nhẹ giọng nói tiếp:

“Chương mụ mụ, chuyện Tào Tháo gϊếŧ vua và hoàng hậu, ngươi đã nghe qua chưa?”

Chương Tú Nga tuy không hiểu rõ chuyện gì, nhưng cũng nghe ra nàng đang uy hϊếp. Mà những lời này… rõ ràng chỉ có kẻ đọc sách mới nói ra được.

Chương Tú Nga lúc này cũng bắt đầu thấy bất an, trong lòng chột dạ, nhất thời không dám tiếp tục manh động.

Giang Vân Vân liền chuyển thế bị động thành chủ động, hỏi thẳng:

“Sao phải bắt ta đi? Muốn đưa ta đến đâu?”

“Ngươi nhảy sông tự vẫn, chuyện này mà truyền ra ngoài thì Giang gia còn mặt mũi gì nữa?” Chương mụ mụ cười lạnh, giọng đầy khinh bỉ. “Đã gây ra chuyện mất mặt như vậy mà còn dám hỏi? Không trông giữ chặt, nhỡ đâu lại gây họa thì sao!”

“Nhị công tử, khuyên ngươi nên biết điều một chút. Mấy ngày nữa là đến yến tiệc khoa cử của Thương ca nhi rồi. Đừng để lão gia, phu nhân nổi giận, cũng đừng làm khó cho Chu di nương.”

Rõ ràng là không muốn nói trắng ra.

Giang Vân Vân hiểu, bây giờ chưa phải lúc truy hỏi. Trước hết phải đuổi đám người này đi mới là điều quan trọng.

Ánh mắt nàng lướt qua một vòng những người trong sân, trong đầu lập tức nhớ lại lời vừa nghe thấy lúc ở trong phòng.

—— “Nếu là lại đi nhảy sông, chẳng phải lại liên lụy chúng ta Thương ca nhi!”

Người mà họ nhắc đến – Thương ca nhi – hẳn chính là trưởng tử do chính thất phu nhân sinh ra. Mười lăm tuổi đã đỗ tú tài, năm nay còn vừa qua kỳ khảo thí, là bảo vật trong lòng cả Giang phủ. So với Giang Vân Vân – người không biết lấy một chữ – đúng là khác biệt một trời một vực.

Chương Tú Nga là người của phu nhân, tâm tư tất nhiên đặt cả lên yến tiệc khoa cử này, e là còn muốn mượn cơ hội lập công với chủ tử.

Giang Vân Vân đảo mắt, bất ngờ cất lời:

“Chương mụ mụ, nghe nói phu nhân giao yến tiệc khoa cử này cho ngươi chuẩn bị?”

Chương Tú Nga chưa hiểu nàng định làm gì, vẫn kiêu căng hất cằm đáp lời.

Giang Vân Vân nắm chắc cơ hội, khóe môi nhếch nhẹ, bỗng đổi giọng: “Nhưng ta là cái xương cứng đấy. Dù hôm nay có bị ngươi kéo đi, ta cũng sẽ không ngoan ngoãn đâu. Đến lúc đó, ngươi còn phải đích thân canh giữ ta suốt ngày. Ngươi chịu nổi không?”