Chương 17

Gã sai vặt đè nàng ngã xuống đất, tay đã giơ lên định đánh, Giang Vân Vân giãy giụa, gấp giọng nói: “Vị tiểu tiên sinh kia nói ta rất có khả năng đậu!”

Giang Như Lang đứng trên cao, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn nàng như đánh giá một món hàng vô dụng.

“Hắn thì biết gì chứ, ngay cả tên mình còn viết không xong. Lê tiên sinh làm sao có thể để mắt tới hắn,” Chương Tú Nga không vui chen lời, “Phu nhân còn đang đợi lời hồi đáp kìa.”

Giang Vân Vân vẫn bình tĩnh, không hề hoảng loạn. Nàng nhìn thẳng vào Giang Như Lang, cố tình nói quá lên: “Trước khi ra cửa, người kia bảo ta thử đến Lê gia xin bái sư. Hắn cho rằng ta còn có hy vọng hơn cả Thương ca nhi.”

Lúc đứng ở Cục Giảo ban ngày, nàng đã biết những ngày sắp tới trong Giang phủ sẽ chẳng dễ chịu gì. Nàng mượn dũng khí nhất thời để tự cứu mình, tuy giải được nguy trước mắt, nhưng những người ngoài kia đâu phải kẻ ngốc. Chỉ liếc mắt là nhìn ra được nàng đang giở trò. Thế mà vẫn theo lời nàng mà tiếp tục, chẳng qua là nể mặt người đọc sách mà thôi.

Một nữ nhân mưu mô, ham tiền của, có dính líu đến việc hãm hại nữ quyến – những chuyện đó không hề tốt cho danh tiếng.

Trước khi rời đi, Lê tiên sinh đã có lời dặn, nghe giọng dường như mang hàm ý trách cứ.

Nhưng đến nước này rồi, nàng còn đường nào để lui?

Người tên Trọng Bổn kia quả thật đã cho nàng một con đường mới. Con đường khoa cử – đó là lựa chọn tốt nhất mà nàng có thể nghĩ đến lúc này.

Trong xã hội trọng sĩ khinh thương, chỉ có đọc sách mới có thể thay đổi số mệnh. Nhất là hiện tại, nàng còn đang khoác thân nam trang, so với nữ tử lại càng có thêm nhiều cơ hội.

Chỉ cần thi đỗ tú tài, liền có thể xem như người của triều đình, ăn cơm nhà nước. Dù có thi trượt, thì chí ít cũng mở rộng tầm mắt, hiểu thêm về thế gian, sẽ tìm được lối khác mà sống, còn hơn là bị vây chết ở chốn này.

Trong mắt Giang Vân Vân, cuộc giao dịch này quá xứng đáng.

Chỉ là hiện giờ trước mặt nàng còn hai vấn đề lớn cần giải quyết.

Một là cơn giận của Giang Như Lang.

Hai là vị Vương gia bệnh hoạn kia có ý đồ mờ ám.

Lúc này nàng quyết định, phải giải quyết Giang Như Lang trước.

Giang Như Lang cười lạnh: “Ngươi thật biết nói mớ. Đến cả Thương ca nhi còn không lọt vào mắt hắn, lại đến lượt ngươi sao?”

Giang Vân Vân điềm tĩnh đáp: “Vị tiểu tiên sinh đó họ Trọng, tên Trọng Bổn. Nếu ngươi không tin, có thể đích thân đi hỏi, xem ta có nói dối hay không.”

Giang Như Lang nghe đến đây thì chấn động trong lòng, cơn giận trong ngực như bị một gáo nước lạnh hắt thẳng vào.

Vị tiểu tiên sinh kia quả thật tên Trọng Bổn, người Dương Châu, năm ngoái vừa thi đỗ tiến sĩ, chuyến này trở về quê tế tổ, được Lư tiên sinh mời đến. Việc này người biết không nhiều, sao Giang Vân Vân có thể nói trúng được?

“Hắn... thật sự nói vậy sao?” Cơn giận trong lòng Giang Như Lang chợt nguội đi, ánh mắt thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

Giang Vân Vân ngẩng đầu nhìn thẳng người trước mặt, giọng bình tĩnh nhưng từng chữ rõ ràng: “Nếu là bái sư, chỉ cần là người Giang gia, chẳng phải ai cũng có thể sao?”