Chương 10

Nụ cười trên mặt Chu Sanh dần thu lại. Nàng khẽ mím môi, dường như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ là lặng lẽ thở dài.

Giang Vân Vân cảm thấy không khí có chút ngượng ngập, liền dịch người sang bên cạnh.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Giang Vân Vân lập tức đứng dậy: “Trần mụ mụ trở về rồi.”

Trần mụ mụ bước vào dưới nắng gắt, mồ hôi ướt trán, gương mặt còn chưa tan hết tức giận.

Giang Vân Vân thoáng rùng mình.

“Có chuyện gì sao?” Chu Sanh cuống quýt hỏi.

Trần mụ mụ thở hổn hển mấy hơi rồi cúi giọng đáp: “Mấy ngày nay trời mưa không dứt, Du tỷ nhi phát sốt. Ta vốn định đưa nàng về, ai ngờ lại đυ.ng phải lão gia đang tới từ đường.”

Chu Sanh lập tức đứng bật dậy: “Là lão gia không cho phép sao?”

Sắc mặt Trần mụ mụ càng u ám: “Lão gia chọn một khối ngọc Hòa Điền thượng phẩm, nói muốn làm ngọc bội tặng đại công tử. Đại phu nhân lại bắt Du tỷ nhi ở lại từ đường cầu phúc thêm mấy ngày, chắc chắn là con mụ Chương Tú Nga kia xúi bậy.”

Chu Sanh nóng nảy đến mức xoay vòng vòng: “Không được, ta phải đi đón nàng trở về.”

Giang Vân Vân còn chưa kịp ngăn lại, chỉ thấy Chu Sanh đã xoay người chạy đi, không buồn ngoảnh đầu.

“Ai, mau đi ngăn nàng lại!” Giang Vân Vân vừa nghe đã biết có chuyện chẳng lành, vội vàng bảo Trần mụ mụ chạy theo ngăn người.

Trần mụ mụ “dạ” một tiếng, bước được vài bước lại quay đầu dặn: “Vân ca nhi mau về phòng nghỉ ngơi, không được chạy lung tung.”

Giang Vân Vân vẫy tay, ý bảo mình đã rõ.

Nàng chậm rãi bước dọc hành lang, đi vài vòng quanh sân rồi cúi xuống nhặt mảnh thêu rơi dưới đất. Đó là đóa Lăng Tiêu hoa rực rỡ, từng đường kim mũi chỉ sống động như hoa thật. Nàng nhẹ tay đặt lại vào giỏ thêu, lòng thầm tính toán tình thế trước mắt.

Giang Vân Vân vừa đi vừa lẩm bẩm: “Chu Sanh rơi vào bẫy, phải nghĩ cách cứu ra. Du tỷ nhi thể nhược, cũng không thể để mặc trong đó được.”

Chẳng hay từ lúc nào, nàng đã bước đến sát tường viện. Bên kia vọng lại tiếng nói cười náo nhiệt, nàng lập tức dừng bước, nghiêng tai nghe ngóng.

Là mấy tiểu nha hoàn đang né nắng, đi dọc chân tường trò chuyện.

“Chùm nho kia thật đẹp mắt.”

“Là chuẩn bị cho khách quý đấy, không thể để mất thể diện.”

“Nghe nói đều là các lão sư từ Bảo Ứng học cung đến? Nhìn còn trẻ quá.”

“Nghe đâu là quý nhân do tam công tử mời tới.”

“Nếu sang năm đại công tử thi đậu cử nhân, Giang gia chắc chắn sẽ thật sự nở mày nở mặt.”

Giang Vân Vân khẽ nhếch môi, cười lạnh một tiếng.

“Ỷ thế hϊếp người? Được, hôm nay ta sẽ cho các ngươi náo nhiệt thật sự.”

Giang gia vốn là nhà thương nhân.

Trước đây nàng không mấy để tâm đến điều này. Nhưng lúc theo mấy nha hoàn rời khỏi tiểu viện của Chu Sanh, nàng mới thực sự cảm thấy như bước vào cảnh giới khác, tựa như lạc vào chốn tiên hương mộng ảo.

Mái ngói cong vυ"t, tường son rực rỡ, gác mái cầu kỳ, đình đài soi bóng nước, cây cối hoa cỏ bày biện tinh tế, đâu đâu cũng phô bày sự xa hoa.

Vừa ra khỏi tiểu viện là một rặng trúc xanh um, đi thêm vài bước đã đến một tiểu hoa viên, trong đó trồng kín hoa đào. Mùi hương thoang thoảng theo gió vượt tường mà đến, dưới chân là chiếc cầu đá vắt ngang mặt hồ đầy cá vàng. Những con cá lớn gần hai thước bơi lượn dập dờn, trông xa như một dải mây đỏ cuồn cuộn.